[ PHÊ BÌNH
]
25 June, 2007 11:53
TÔI ĐÁNH GIÁ RẤT CAO "TRẦM TÍCH"
[ PHÊ BÌNH
]
25 June, 2007 11:42
TRẦM TÍCH THƠ - TRẦM TÍCH NỖI ĐAU
Trầm tích thơ - Trầm tích nỗi đau
Thanh Thảo
Trường ca Trầm tích của Hoàng Trần Cương được viết và tu chỉnh trong gần chục năm. Có cảm giác, nhiều câu thơ, nhiều đoạn thơ tác giả đã nhẩm thuộc rồi nhẩm sửa rồi lại thuộc nhiều lần, đến mức nhập tâm, những đoạn thơ như chắt ra từ mồ hôi nước mắt, từ những từng trải, đau đớn không nguôi trong lòng người viết, mỗi khi nghĩ về quê hương mình, cha mẹ mình, bà con mình, nhân dân mình. Những câu thơ thật đến buốt óc:
(Xem tiếp)
[ THƠ
]
25 June, 2007 09:26
Bóng cỏ
Hoàng Trần Cương
Anh sẽ về quê kiểng
Nằm xoài trên cỏ non
Mặt không cần úp nón
Nhấm ngọn mưa đầu nguồn
Ngày trong trong mắt buồn
Nắng trổ ngồng hoa cải
Màu dưa vàng đáy vại
Giấm mặt trời qua đêm
Hăng hăng đám cỏ mềm
Bãi sông chiều mướt sóng
Nắng cuối ngày chín mọng
Rụng xuống đống trống trơn
Vạt mưa chừng xanh hơn
Khi chạm vào bóng cỏ
Xa nhà đến cả gió
Cũng lần hồi lang thang
Anh sẽ về xóm nhỏ
Nơi cỏ xanh bóng làng.
[ THƠ
]
25 June, 2007 09:16
Ðợi
Hoàng Trần Cương

Anh mong mà chưa thấy
Anh tìm mà không ra
Chiều như là em vậy
Càng trông, càng thẳm xa
Chút nắng vàng của hạ
Ngẩn ngơ cuối trời đông
Mặt anh buồn như đá
Ai vần ra ngoài đồng.
[ THƠ
]
25 June, 2007 09:14
Miền Trung
Hoàng Trần Cương
Bao giờ em về thăm
Quê hương anh một thời ngút lửa
Miền Trung mỏng và sắc như cật nứa
Chuốt ruột mình thành giải lụa Sông Lam
Miền Trung
Tấm lưng trần đen sạm
Những đốt sống Trường Sơn lởm chởm giăng màn
Thoáng bóng giặc núi bửa báng súng
Những đứa con văng mình như mảnh đạn
Thương mẹ một mình trời sinh đá mồ côi
Miền Trung
Bao đời núi bể kề đôi
Ôi! Biển Đông - giọt nước mắt của muôn ngàn thế hệ
Nóng hổi như vừa lăn xuống
Theo những tượng đá cụt đầu của Trường Sơn uy nghiêm
Miền Trung
Câu ví dặm nằm nghiêng
Trên nắng và dưới cát
Đến câu hát cũng hai lần sàng lại
Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm
Miền Trung
Bao giờ em về thăm
Mảnh đất nghèo mùng tơi không kịp rớt
Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ
Không ai giao mà trắng mặt người
Miền Trung
Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật
Em gắng về
Đừng để mẹ già mong.
[ PHÊ BÌNH
]
25 June, 2007 08:54
Hoàng Trần Cương viết tộc phả thành thơ
Nhà thơ Hoàng Trần Cương vuốt lông mày
Hoàng Trần Cương viết tộc phả thành thơ
Lông mày rậm, tính tình quảng đại, thích giao du; Biết uống bia và làm thơ ngay từ bé; Bởi thế, giọng thơ xóc óc, một câu êm lại kèm chín chữ méo; Người yếu bóng vía đọc thơ ấy rất dễ giật mình; Đó là nhà thơ Hoàng Trần Cương. Anh sinh ngày 30/7/1949 tại chòm Đặng Lâm, xã Đặng Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An, con ông Hoàng Trần Trực và bà Ngô Thị Đạm, cháu nội của cụ Hàn lâm Viện học sĩ Hoàng Trần Siêu.
(Xem tiếp)
[ TIN VĂN
]
25 June, 2007 07:19

Bia Đức - Berlin
HOÀNG TRẦN CƯƠNG CHÀO BẠN
Bản in





