SỰ TRỞ LẠI CỦA TRƯỜNG CA

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

HTCTrầm tích - sự trở lại của trường ca

Nguyễn Trọng Tạo  

Một hồn thơ vạm vỡ cuộn trào như thế mà cày bút vào trường ca thì quả là không nhầm: Đã thế anh lại còn cày vào Trầm tích… phải đến anh thì đất và người xứ Nghệ mới thực sự được dựng lên sừng sững như một quần thể tượng đài với những hình tượng nghệ thuật độc đáo hiếm thấy.

More...

CHỤP ẢNH CÙNG BẠN VĂN

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương




HTC

Trước dinh TT Ba Lan (10.2004)
Trái sang: HTC Trần Hữu Tòng Hữu Thỉnh Nguyễn Thụy Kha Nguyễn Trọng Tạo
Phạm Ngọc Tiến Thái Chí Thanh
Photo: Nguyễn Đình Dũng


HTC

Trong vườn nhà nhạc sĩ vĩ đại Chopin (10.2004)
Trái sang: Nguyễn Thụy Kha Đỗ Quân Phạm Ngọc Tiến HTC Nguyễn Trọng Tạo
Photo: Hoàng Trần Đồng

HTC

Cửa Lò 30.4.2004
Trái sang: Nguyễn Trọng Ân Nguyễn Trọng Tạo Hoàng Trần Cương
Photo: Nguyễn Đình Toán

HTC

Cương cười Hảo ngủ (Trần Mạnh Hảo)
Photo: Nguyễn Đình Toán

HTC

Cùng đoàn làm phim chân dung Hoàng Cầm 2005
Ảnh chụp với thi sĩ Hoàng Cầm tại tư gia của ông 43 Lý Quốc Sư HN
Photto: Tư Liệu

More...

NHÀ THƠ HOÀNG TRẦN CƯƠNG LÀM THƠ BẰNG TIẾNG NGHỆ?

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

Nhà thơ Hoàng Trần Cương làm thơ bằng tiếng Nghệ?

Nguyễn Trọng Tạo

Từ Hộp thư Văn Nghệ:

Tôi và vợ tôi là người nước ngoài nghiên cứu về Việt
Nam. Vợ tôi chuyên về văn học nên hễ đến Việt Nam là thế nào chúng tôi cũng ghé vào một cửa hàng sách để tôi mua vài tập thơ “nịnh vợ”. Lần đến Việt Nam cuối năm Mão chúng tôi mua được tập trường ca Trầm tích và tập thơ Quà tặng hành tinh của nhà thơ Hoàng Trần Cương. Tuy vậy có nhiều từ chúng tôi không hiểu như “mô tê răng rứa” hay “khú” trong câu “Mưa quây khú cả nắng vàng” vv…. Chúng tôi hỏi một anh bạn Việt Nam anh ấy bảo rằng đấy là nhà thơ viết bằng tiếng Nghệ. Vậy nên làm thơ bằng tiếng “Nghệ” hay không? Và nếu có thì nhờ các bạn mách cho chúng tôi mua một cuốn từ điển tiếng Nghệ được không?

Valôđia Becxnôp (Matxcơva)

Trả lời: Hai vợ chồng bạn không chỉ biết tiếng Việt mà còn quan tâm đến thơ của chúng tôi đó là điều thật đáng quý. Câu hỏi của bạn về “tiếng Nghệ” trong thơ Hoàng Trần Cương là vô cùng thú vị. Nhà thơ Hoàng Trần Cương vốn quê xứ Nghệ một vùng văn hoá giàu bản sắc riêng và ngôn ngữ của vùng này có những nét rất độc đáo còn lưu giữ cho đến nay khá nhiều vốn từ cổ xưa. Nhà thơ Hoàng Trần Cương đã viết tập trường ca Trầm tích từ những cảm quan về xứ Nghệ quê anh trong đó anh đã huy động toàn bộ vốn sống của anh về xứ Nghệ để miêu tả mảnh đất và con người ở đấy qua nhiều biến thiên của lịch sử. Ngôn ngữ và tư duy của con người xứ Nghệ đã xuyên suốt tập trường ca này nhờ vậy mà qua 120 trang thơ người đọc có thể cảm nhận được niềm khát vọng và sức vươn lên của đất và người ở quê nhiều nhọc nhằn nhiều hy sinh khắc nghiệt trong cuộc chống chọi với thiên tai và địch hoạ liên miên.

Niềm khát vọng và sức vươn lên của xứ Nghệ cũng chính là ước mơ và ý chí của người Việt nói chung trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước của mình. Những từ địa phương xứ Nghệ được dùng trong trường ca này có một sức mạnh truyền tải cảm hứng trung thực của nhà thơ đồng thời có cũng góp phần tạo nên phong cách riêng của nhà thơ. Ví dụ như từ “khú” trong câu thơ “Mưa quây khú cả nắng vàng” mà bạn hỏi chính là từ riêng của xứ Nghệ đấy. Từ “khú” có hai nghĩa khác nhau là bù khú và mùi khú. Bù khú là nói về nhiều người chụm lại vui vẻ với nhau như “uống rượu bù khú”. Mùi khú là rau cải phơi vàng muối dưa bị bốc mùi hôi khó ăn hoặc đám cỏ bị nước tiểu xối vào quá nhiều mà bốc mùi xú uế. “Mưa quây khú cả nắng vàng” là với ý nghĩa thứ hai: Mùi khú.

Khi nhận được thư bạn hỏi tôi đã kiểm tra lại hai cuốn sách của Hoàng Trần Cương và quả là bạn đã nói đúng: Nhà thơ đã dùng khá nhiều từ “tiếng Nghệ” trong thơ của mình. Nhưng nói chung các từ Nghệ mà  nhà thơ dùng là khá đắc địa nó tạo được hiệu quả lớn khi người đọc đã từng có một vốn sống văn hoá xứ Nghệ dù là vô thức hay ý thức. Tuy nhiên suốt cả tập trường ca Trầm tích viết về xứ Nghệ hầu hết những người Việt yêu thơ đều có thể hiểu được hoặc cảm được. Có lẽ vợ bạn đã thích thơ Hoàng Trần Cương vì  chị đã cảm nhận được cái hay cái độc đáo cái ý tưởng vươn lên không chịu khuất phục trước hiện tại địch hoạ hay đói nghèo mà một vùng đất hay cả một dân tộc đã từng vượt qua.

“Cạnh đá sắc còn hằn nguyên vết sẹo

Dấu tích tháng năm buồn

Nghèo khó cằn xé nhau.”

Hoặc: “ Con không tin mảnh đất này rụi rọ

Ai ra đi cũng chẳng muốn quay về

Có một đời con trong đống rác

Xin mẹ cho con bới tìm

Con không tin xứ này đói lịm

Khi chân trời vẫn rợp cánh chim...vv…

Nếu nhà thơ Hoàng Trần Cương đã làm nên bản sắc thơ ca của mình bằng “tiếng Nghệ” thì “làm thơ bằng tiếng Nghệ” nào có lỗi gì đâu. Tất nhiên làm thơ bằng tiếng Nghệ (hay tiếng gì đi nữa) cho hay luôn luôn là điều không dễ.

Nếu đọc thơ Việt gặp phải những từ tiếng Nghệ mà chưa hiểu được bạn có thể xem cuốn “Từ điển tiếng Nghệ” do Trần Hữu Thung và Thái Kim  Đỉnh biên soạn ( NXB Nghệ An 1996). Cuốn từ điển này tuy chưa thật đầy đủ nhưng nó vẫn mang tới cho bạn nhiều điều bổ ích.

 

(Tiền phong số 3 ra ngày 11-3-2000)

 

More...

THI PHÁP ĐẶC SẮC CỦA "TRẦM TÍCH"

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

Thi pháp đặc sắc của Trầm tích

Nguyễn Trọng Tạo

Tôi đã có trường ca Đồng Lộc (Con đường của những vì sao) và vẫn ấp ủ một trường ca về đất và người xứ Nghệ nhưng sau khi đọc trường ca Trầm tích tôi đã từ bỏ ý định của mình vì biết rằng không thể viết về xứ Nghệ hay hơn Hoàng Trần Cương.

Trầm tích là một cuốn trường ca có tầm vóc lớn nó kết tinh tình cảm và ý chí của người Nghệ cũng như người Việt nói chung trong sự nghiệp chiến tranh vệ quốc vĩ đại đồng thời chống chọi với thiên tai khắc nghiệt để tồn tại và vươn lên vượt qua khổ nghèo tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp giàu tình thương giàu nhân nghĩa. Đây là một trường ca được viết bằng một thủ pháp nghệ thuật khúc chiết trong các cặp đối lập nhưng đầy va đập trong ngôn từ hình ảnh lý trí và cảm xúc với lối kết cấu đa tầng đa thanh đa nghĩa. Đây là lối cấu trúc phức điệu của âm nhạc giao hưởng. Tác giả sử dụng đầy ắp các động từ nhịp thơ sinh động biến hoá và tạo được “ép phê” cực mạnh ở các cao trào phụ trong từng chương đoạn nhằm đẩy tới một cộng hưởng ở gần cuối tác phẩm (chương Đá đỏ). Có thể nói rằng với trường ca này Hoàng Trần Cương đã tạo ra một thi pháp động rất đặc sắc trong thơ Việt cuối thế kỷ XX. Chính vì thế mà Hoàng Trần Cương là một nhà thơ độc đáo hay nói như anh Hoàng Cầm “Hoàng Trần Cương là một nhà thơ lớn” cũng chẳng có gì là quá.

Trầm tích được viết ra từ hơn 10 năm trước với những chương đầu tiên đã đoạt giải nhất báo Văn nghệ rồi khi sách in ra đoạt giải thưởng Bộ Quốc Phòng và năm 2000 đã đoạt giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam. Khi xét giải thưởng Hội nhà văn Trầm tích đã được Hội đồng Thơ tranh luận khá sôi nổi có lúc căng thẳng nhưng cuối cùng đã đạt số phiếu cao nhất (7/9) trong số tập thơ đoạt giải cùng năm. Đấy là một sự khẳng định sáng suốt. Và thực tế sau đó Trầm tích có một đời sống  thực trong lòng độc giả. Tôi nhắc lại điều này để thêm một lần nữa khẳng định sự đóng góp không nhỏ của nhà thơ Hoàng Trần Cương trong thơ Việt Nam hiện đại và cùng chia vui với anh người đồng hương người bạn người đồng nghiệp tài năng mà tôi luôn nể trọng.

(Trích tọạ đàm về trường ca Trầm tích tại tuần báo Văn Nghệ số 42 - 19/10/2002)

More...

TÔI ĐÁNH GIÁ RẤT CAO "TRẦM TÍCH"

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

Tôi đánh gía rất cao Trầm tích

 Hoàng Cầm

Lâu lắm tôi mới được đọc một tập sách dày dặn chứa đựng sự thực lớn như thế này. Tác giả Trầm tích là một thi sĩ đích thực. Phải yêu quê hương gắn bó máu thịt với quê hương đến mức nào thì mới viết được đến thế. Đọc ứa nước mắt. Đây thực phải là con người miền Trung. Thơ Hoàng Trần Cương đậm đặc chất miền Trung chất xứ Nghệ. Chúng ta có thể nhặt ra được nhiều câu thơ như những viên kim cương lấp lánh. Tôi đọc ba lần lần nào cũng phát hiện được những chi tiết đắt giá. Với tôi Trầm tích là một tác phẩm lớn một tác phẩm còn lại của văn học Việt Nam sau 50 năm qua. Theo tôi Hội nhà văn Việt Nam nên có cách gì đó để phát hành rộng rãi tập trường ca này. Đặc biệt để cho kiều bào ta ở nước ngoài đọc. Chỉ cần đọc Trầm tích họ sẽ thấy được suốt nửa thế kỷ vừa qua dân tộc này đất nước này đã khốn khó và ngoan cường đến thế nào.

Tôi cũng chìm đắm vào một miền quê nhưng quê tôi phong lưu lắm hội hè. Thơ tôi ngọt ngào mượt mà. Thơ Hoàng Trần Cương xù xì. Bàn về thể loại tôi cho rằng đã là trường ca phải có không khí trường ca. Trầm tích rõ ràng là có không khí trường ca nhất quán chất trường ca.

 

(Trích toạ đàm về trường ca Trầm tích tại tuần báo Văn Nghệ số 42 - 19/10/2002)

More...

TRẦM TÍCH THƠ - TRẦM TÍCH NỖI ĐAU

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

Trầm tích thơ - Trầm tích nỗi đau

Thanh Thảo

Trường ca Trầm tích của Hoàng Trần Cương được viết và tu chỉnh trong gần chục năm. Có cảm giác nhiều câu thơ nhiều đoạn thơ tác giả đã nhẩm thuộc rồi nhẩm sửa rồi lại thuộc nhiều lần đến mức nhập tâm những đoạn thơ như chắt ra từ mồ hôi nước mắt từ những từng trải đau đớn không nguôi trong lòng người viết mỗi khi nghĩ về quê hương mình cha mẹ mình bà con mình nhân dân mình. Những câu thơ thật đến buốt óc:

More...

BÓNG CỎ

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

 Bóng cỏ

Hoàng Trần Cương

 

Anh sẽ về quê kiểng
Nằm xoài trên cỏ non
Mặt không cần úp nón
Nhấm ngọn mưa đầu nguồn
 
Ngày trong trong mắt buồn
Nắng trổ ngồng hoa cải
Màu dưa vàng đáy vại
Giấm mặt trời qua đêm
 
Hăng hăng đám cỏ mềm
Bãi sông chiều mướt sóng
Nắng cuối ngày chín mọng
Rụng xuống đống trống trơn
 
Vạt mưa chừng xanh hơn
Khi chạm vào bóng cỏ
Xa nhà đến cả gió
Cũng lần hồi lang thang
 
Anh sẽ về xóm nhỏ
Nơi cỏ xanh bóng làng.

 

 

More...

ĐỢI

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

Ðợi

Hoàng Trần Cương

đợi

Anh mong mà chưa thấy
Anh tìm mà không ra
Chiều như là em vậy
Càng trông càng thẳm xa

Chút nắng vàng của hạ
Ngẩn ngơ cuối trời đông
Mặt anh buồn như đá
Ai vần ra ngoài đồng.

More...

MIỀN TRUNG

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

Miền Trung

Hoàng Trần Cương

Bao giờ em về thăm
Quê hương anh một thời ngút lửa
Miền Trung mỏng và sắc như cật nứa
Chuốt ruột mình thành giải lụa Sông Lam

Miền Trung
Tấm lưng trần đen sạm
Những đốt sống Trường Sơn lởm chởm giăng màn
Thoáng bóng giặc núi bửa báng súng
Những đứa con văng mình như mảnh đạn
Thương mẹ một mình trời sinh đá mồ côi

Miền Trung
Bao đời núi bể kề đôi
Ôi! Biển Đông - giọt nước mắt của muôn ngàn thế hệ
Nóng hổi như vừa lăn xuống
Theo những tượng đá cụt đầu của Trường Sơn uy nghiêm

Miền Trung
Câu ví dặm nằm nghiêng
Trên nắng và dưới cát
Đến câu hát cũng hai lần sàng lại
Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm

Miền Trung
Bao giờ em về thăm
Mảnh đất nghèo mùng tơi không kịp rớt
Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ
Không ai giao mà trắng mặt người

Miền Trung
Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật
Em gắng về
Đừng để mẹ già mong.

 

More...

Hoàng Trần Cương viết tộc phả thành thơ

By Chủ bút: Hoàng Trần Cương

HTC

Nhà thơ Hoàng Trần Cương vuốt lông mày

Hoàng Trần Cương viết tộc phả thành thơ

Lông mày rậm tính tình quảng đại thích giao du; Biết uống bia và làm thơ ngay từ bé; Bởi thế giọng thơ xóc óc một câu êm lại kèm chín chữ méo; Người yếu bóng vía đọc thơ ấy rất dễ giật mình; Đó là nhà thơ Hoàng Trần Cương. Anh sinh ngày 30/7/1949 tại chòm Đặng Lâm xã Đặng Sơn huyện Đô Lương Nghệ An con ông Hoàng Trần Trực và bà Ngô Thị Đạm cháu nội của cụ Hàn lâm Viện học sĩ Hoàng Trần Siêu.

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'2697','h31845b4h8e739s67fdi589mh1','0','Guest','0','54.161.49.216','2018-08-19 21:57:30','/news/page-2.html')