<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
      xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" 
      xml:lang="vn">
<title>Hoàng Trần Cương</title> 
<link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com" /> 
<link href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/rss/atom/2697" rel="self" type="application/rss+xml" />
	 
	<updated>2011-05-21T23:32:57+07:00</updated> 
<generator>lifetype-1.2.11_r7114</generator> 
<id>http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/rss/atom/2697</id>
 
<rights>Copyright (c) hoangtrancuong</rights> 
  
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-05-21:299707</id>
 <title>Hoàng Trần Cương - người hóa giải những nỗi niềm, khát vọng</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/299707" /> 
  
 <updated>2011-05-21T23:32:57+07:00</updated> 
 <summary type="text">  TH&amp;Aacute;I DO&amp;Atilde;N HIỂU         Với một tay nghề gi&amp;agrave; dặn, thơ Ho&amp;agrave;ng Trần Cương l&amp;agrave; thứ ph&amp;ugrave; sa kết đọng mang n&amp;eacute;t tổng kết cuộc ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
PHÊ BÌNH 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
   TH&Aacute;I DO&Atilde;N HIỂU         Với một tay nghề gi&agrave; dặn, thơ Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; thứ ph&ugrave; sa kết đọng mang n&eacute;t tổng kết cuộc đời sau những năm th&aacute;ng vật lộn gian nan. Như một tấm gương lồi, nh&agrave; thơ đ&atilde; phản &aacute;nh được những vấn đề ch&acirc;n thật v&agrave; bản chất nhất c&oacute; t&iacute;nh đặc th&ugrave; của thời đại ta đang sống. Soi v&agrave;o d&ograve;ng thơ Ho&agrave;ng Trần Cương ta thấy b&oacute;ng d&aacute;ng m&igrave;nh thấp tho&aacute;ng nổi ch&igrave;m. Nh&agrave; thơ đ&atilde; cảnh b&aacute;o: sống đ&acirc;u phải dễ, phải ki&ecirc;n cường lắm mới mong sống s&oacute;t ở đời.   Trầm t&iacute;ch  v&agrave; tập thơ  Qu&agrave; tặng của của thế kỷ  của Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; những thi phẩm c&oacute; gi&aacute; trị được kết tinh bằng m&aacute;u huyết của một thi nh&acirc;n tạo n&ecirc;n kh&iacute; cốt tầm v&oacute;c thi b&aacute;. Văn học Việt Nam hiện đại ghi th&ecirc;m một t&ecirc;n tuổi mới s&aacute;ng gi&aacute; về trường ca :Ho&agrave;ng Trần Cương!  Tr  ầm t&iacute;ch    &nbsp;l&agrave; bản trường ca về cuộc sống, b&agrave;i ca về số phận con người mang &yacute; nghĩa nh&acirc;n văn bởi n&oacute; đ&atilde; kh&ecirc;u gợi v&agrave; truyền lửa cho ta h&agrave;nh động. Thơ Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; quyển c&aacute;ch tr&iacute;, l&agrave; s&aacute;ch học l&agrave;m người bằng thơ hướng cho con người một thế đi, d&aacute;ng đứng.     Sau chiến tranh thơ ta đang c&oacute; xu hướng khai th&aacute;c đời tư v&agrave; những mảnh đời vụn vặt, nh&agrave;n tản th&igrave; Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; d&aacute;m x&ocirc;ng thẳng v&agrave;o những vấn đề thế sự gai g&oacute;c n&oacute;ng bỏng của x&atilde; hội h&ocirc;m qua v&agrave; h&ocirc;m nay để hướng tới ng&agrave;y mai tươi s&aacute;ng với c&aacute;i nh&igrave;n sắc b&eacute;n, tổng lực cất l&ecirc;n tiếng n&oacute;i mạnh bạo c&oacute; trọng lượng, đầy ma lực&nbsp; nghệ thuật.  Trầm t&iacute;ch  l&agrave; thi&ecirc;n trường ca c&oacute; lẽ l&agrave; hay nhất trong c&aacute;c trường ca hay của nửa cuối thế kỷ XX đầy gi&ocirc;ng b&atilde;o, m&aacute;u lửa.    &nbsp;     #   Ho&agrave;ng Trần Cương (*) c&oacute; hai c&acirc;u thơ đọc rất th&uacute;: &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Cho lưng trời nắng thất thanh    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để ho&agrave;ng h&ocirc;n mải loanh quanh với chiều   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Ho&agrave;ng h&ocirc;n xanh)  C&oacute; lẽ thơ Ho&agrave;ng Trần Cương hấp dẫn bạn đọc bắt đầu từ chỗ n&agrave;y đ&acirc;y: mật độ những c&acirc;u thơ hay như vậy cứ mọc l&ecirc;n d&agrave;y đặc trong thi phẩm của anh. Ta c&oacute; thể nhặt th&ecirc;m:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Anh gạt m&ugrave; sa ra vớt nắng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&ocirc; t&igrave;nh trăng nh&uacute; đầu tay   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   (Đ&ecirc;m T&acirc;y Nguy&ecirc;n) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   Th&aacute;ng Năm ch&iacute;n th&aacute;ng Mười v&agrave;ng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em như gạo t&aacute;m b&agrave;ng ho&agrave;ng rượu tăm   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Đ&aacute; dăm) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Tr&aacute;i tim n&oacute;i bằng lời của mắt    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&ecirc;m &acirc;m thầm v&ugrave;i nắng v&agrave;o trăng   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Tr&aacute;i tim đ&ecirc;m) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   Gi&oacute; tha mưa ướt đẫm phố phường    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nắng l&aacute;u t&aacute;u đưa m&ugrave;a h&egrave; đến sớm   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; M&ugrave;a thu đ&agrave;nh l&atilde;ng đ&atilde;ng theo sương   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Cảm) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   C&oacute; phải tr&aacute;i tim nằm lệch một b&ecirc;n    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; N&ecirc;n thương nhớ thường nghi&ecirc;ng về một ph&iacute;a?   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Nhớ từ biển)  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Gi&oacute; bỗng rộm v&agrave;ng thơm m&ugrave;i nắng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; M&acirc;y trắng tu&ocirc;n về lo&atilde;ng ho&agrave;ng h&ocirc;n   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Hơi ấm ban ng&agrave;y)   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Mỗi ban mai cỏ lại xanh ngơ ng&aacute;c   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Ch&acirc;n dung)  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Th&aacute;ng năm v&egrave;o qua r&aacute;t cả r&aacute;ng chiều    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Ho&agrave;ng h&ocirc;n m&agrave;u gấc)  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Trăng đầu th&aacute;ng đỏ ngầu    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như c&aacute;i b&atilde; trầu ai nh&egrave; ngang đỉnh n&uacute;i   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Th&oacute;c giống - Trầm t&iacute;ch)  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Tiếng ve rẽ cơn mưa đưa nắng v&agrave;o h&egrave;    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Những vi&ecirc;n đ&aacute; lẻ - Trầm t&iacute;ch) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Kh&ocirc;ng dụ nổi cơn mưa    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cho buổi chiều bớt cạn   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Nỗi nhớ ng&agrave;y thường)  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Miền Trung mỏng v&agrave; sắc như cật nứa    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chuốt ruột m&igrave;nh th&agrave;nh giải lụa s&ocirc;ng Lam   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Miền Trung - Trầm T&iacute;ch)  Quả l&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; một vật n&agrave;o trong trời đất l&agrave; kh&ocirc;ng chứa sẵn thơ khi người thơ biết mở mắt xanh ra với n&oacute;.  C&ograve;n b&agrave;i hay? Cũng kh&aacute; nhiều. Ta c&oacute; thể nếm chất thơ nguy&ecirc;n chất trong  Cảm, Hơi ấm ban ng&agrave;y, V&ocirc; t&igrave;nh,  chất k&yacute; họa gọn sắc trong  Đ&ecirc;m T&acirc;y Nguy&ecirc;n, L&agrave;ng ; b&uacute;t ph&aacute;p dịu ngọt kiệm lời trong  Tr&aacute;i tim đ&ecirc;m , đậm đ&agrave; chất d&acirc;n d&atilde; trong  Đ&aacute; dăm, Ho&agrave;ng h&ocirc;n xanh , những tiểu kết sắc gọn ở  Dấu vết th&aacute;ng ng&agrave;y,  chất biểu tượng trong  N&uacute;i,  c&aacute;ch lập tứ vững ch&atilde;i trong  Cầu ao, Miền Trung...     *   L&agrave; người l&iacute;nh, Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; lặn lội trong m&aacute;u lửa khắp c&aacute;c chiến trường v&igrave; lẽ tồn vong của Tổ quốc để kiếm t&igrave;m lẽ sống l&agrave;m h&agrave;nh trang cho đời. Khi kết th&uacute;c chiến tranh, trở về l&agrave;ng qu&ecirc; y&ecirc;u dấu nơi tr&aacute;i tim anh thường trực cư tr&uacute; th&igrave; bỗng t&igrave;m ra được n&oacute;. V&acirc;y giữa y&ecirc;u thương tổ ấm gia đ&igrave;nh - mầm mống của t&igrave;nh y&ecirc;u tổ quốc v&agrave; c&aacute;c nh&acirc;n đức x&atilde; hội kh&aacute;c, mang một t&acirc;m hồn cao cả, Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; xem qu&ecirc; hương l&agrave; tất cả v&agrave; tr&ecirc;n hết. Anh đ&atilde; bạc đầu trước những thăng trầm biến đổi của qu&ecirc; hương.  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Nơi nguyện ước tổ ti&ecirc;n về tr&ecirc;n mỗi trang gia phả    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nơi những vật thi&ecirc;ng v&ugrave;i m&igrave;nh trong đất đ&aacute;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nơi những c&acirc;u ca kh&ocirc;ng nh&aacute;m bụi th&aacute;ng ng&agrave;y   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giọt nước n&agrave;o cũng h&aacute;o hức biển khơi   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giọt nước n&agrave;o cũng lao xao tiếng vọng   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i lớn l&ecirc;n giữa ng&agrave;y trong th&aacute;ng đục   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ugrave;ng d&ograve;ng s&ocirc;ng mắc nợ ph&ugrave; sa   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Cật tre - Trầm t&iacute;ch)  Ho&agrave;ng Trần Cương y&ecirc;u qu&ecirc; đến oặn l&ograve;ng mới c&oacute; c&aacute;i nh&igrave;n đằm thắm, tinh tường: &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Lặng lẽ ph&ugrave; sa tr&ocirc;i giữa đ&ocirc;i bờ co thắt    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hạt bụi n&agrave;o l&agrave;m nhặm b&oacute;ng th&aacute;ng năm?   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Đất)  với cảm nhận kh&aacute;m ph&aacute;, từng trải:    H&igrave;nh như s&ocirc;ng cũng nằm mơ Nửa đ&ecirc;m s&oacute;ng cười trắng x&oacute;a H&igrave;nh như bến bờ đau đẻ Khuya khoắt đất vật &ugrave;m &ugrave;m.  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Trầm t&iacute;ch)   Cả c&aacute;i vất vưởng của kẻ thiếu cố hương:   &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Xa nh&agrave; đến cả gi&oacute;  Cũng lần hồi lang thang  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;(B&oacute;ng cỏ)     V&agrave; với c&aacute;i nh&igrave;n g&acirc;n guốc bằng cặp mắt n&ocirc;ng d&acirc;n:   &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  H&ocirc;m nắng nỏ th&igrave; trời kh&ocirc;ng thả gi&oacute;    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bữa mưa giầm b&atilde;o lại xổng v&agrave;o đ&ecirc;m   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Gi&oacute;)  Ch&iacute;nh qu&ecirc; nh&agrave; &ndash; nơi đất cằn sỏi đ&aacute;, nh&agrave; tranh v&aacute;ch đất, con người lam lũ nhếch nh&aacute;c, hoang t&agrave;n v&igrave; bom đạn, quặn thắt bởi kh&uacute;c ruột miền Trung bỏng r&aacute;t gi&oacute; L&agrave;o với mưa nắng thất thường đ&atilde; đứng l&ecirc;n l&agrave;m những cuộc c&aacute;ch mạng long trời trong chiến tranh giữ nước bi h&ugrave;ng v&agrave; vật lộn gian nan với thi&ecirc;n tai để tạo dựng cuộc sống mới. Ch&iacute;nh qu&ecirc; hương ấy đ&atilde; r&egrave;n đ&uacute;c n&ecirc;n một Ho&agrave;ng Trần Cương - nh&agrave; thơ chiến sĩ với những cảm nhận run rẩy tinh tế từ trong bộn bề kỷ niệm:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Lại về với con    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&aacute;i nhớ chẳng chịu gi&agrave;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thanh thản đồng qu&ecirc; m&ugrave;a gặt h&aacute;i   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rơm v&agrave;ng đơm nắng tr&ecirc;n đ&ecirc;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rơm v&agrave;ng nhảy l&ograve; c&ograve; với cỏ   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rơm v&agrave;ng ngu&yacute;t lườm lũ nhỏ   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cơm mới nức thơm cười trắng vung nồi   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lại về với con m&ugrave;a tằm ăn rỗi   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nong k&eacute;n v&agrave;ng rủ nắng v&agrave;o đ&ecirc;m   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tiếng xa quay ươm tơ v&agrave;o giấc ngủ   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tiếng b&atilde;i d&acirc;u rũ nước đợi trăng ngần.   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Ho&agrave;ng h&ocirc;n m&agrave;u cỏ - Trầm t&iacute;ch)  Qu&ecirc; nh&agrave;, nơi c&oacute; chuyện cổ t&iacute;ch của b&agrave;, những lời dặn d&ograve; của mẹ, lời răn của cha, c&oacute; c&acirc;y đa bến nước, con đ&ograve;, d&ograve;ng Lam xanh, những m&aacute;i tranh ngh&egrave;o, vườn cau, &ldquo; chum tương, chĩnh c&agrave;, vại nh&uacute;t &rdquo;, c&oacute; ng&ocirc;i ch&ugrave;a cổ &ldquo; một thời &ocirc;ng bụt cũng bỏ l&agrave;ng đi h&agrave;nh khất &rdquo;, c&oacute; gốc gạo thi&ecirc;ng l&agrave;m trai g&aacute;i l&agrave;ng sờ sợ khi qua đ&oacute;, c&oacute; quỷ Cố Bợ ranh m&atilde;nh, c&oacute; l&uacute;a khoai, c&oacute; b&atilde;i ng&ocirc; non, c&oacute; chiều t&agrave;, ho&agrave;ng h&ocirc;n xanh, c&oacute; vầng trăng khuyết, cỏ. Mảnh đất đ&oacute; c&oacute; những người n&ocirc;ng d&acirc;n củ mi c&ugrave; m&igrave; &ldquo; Thường mượn kh&oacute;i thuốc l&agrave;o chườm nỗi x&oacute;t xa&rdquo;,  họ y&ecirc;u gh&eacute;t rạch r&ograve;i ki&ecirc;n định, họ l&agrave;m lụng đồng &aacute;ng một nắng hai sương &ldquo; Trầm m&igrave;nh trong đ&oacute;i khổ - vẫn thả hồn gi&oacute; bay&rdquo;  Đ&oacute; l&agrave; nơi ấp ủ t&igrave;nh l&agrave;ng nghĩa x&oacute;m tối lửa tắt đ&egrave;n cưu mang đ&ugrave;m bọc lẫn nhau... &Ocirc;i c&aacute;i l&agrave;ng Đặng cố hương ốc đảo xanh tươi, c&oacute; đập Ba Ra tung nước cười trắng x&oacute;a ban ng&agrave;y v&agrave; r&igrave; rầm t&acirc;m sự c&ugrave;ng ai đ&oacute; th&acirc;u đ&ecirc;m.  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Con kh&ocirc;ng tin mảnh đất n&agrave;y rụi rọ    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ai đi ra cũng chẳng muốn quay về   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&oacute; một mảnh đời con trong đống r&aacute;c   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin mẹ cho con bới t&igrave;m   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Đ&aacute; đỏ - Trầm t&iacute;ch)    T&igrave;m g&igrave; ? Ho&agrave;ng Trần Cương to&agrave;n t&igrave;m được v&agrave;ng r&ograve;ng, t&igrave;m được thơ đ&iacute;ch thực  .  &nbsp;     C&aacute;i l&agrave;ng nhỏ qu&ecirc; anh - một chấm xanh b&eacute; x&iacute;u thao thức b&ecirc;n trời tr&ecirc;n bản đồ nước Việt. Nơi anh vừa mở mắt ch&agrave;o đời &ldquo; gi&oacute; L&agrave;o mặc cho t&ocirc;i chiếc &aacute;o m&agrave;u n&acirc;u &rdquo;, rồi liền quẳng anh trụi trần v&agrave;o lam lũ &ldquo; đ&oacute;i kh&aacute;t chen nhau gầy rạc lời ru - Nuốt lống ng&agrave;y vui c&oacute; giấc mơ năm ngo&aacute;i &rdquo;, đời sống cơ cực đến nỗi &ldquo; Đắng cay lắng v&agrave;o tr&aacute;i ớt l&uacute;c c&ograve;n xanh &rdquo;; nơi thi&ecirc;n nhi&ecirc;n thật khắc nghiệt &ldquo; chiều qu&ecirc; r&aacute;ng nhuộm m&agrave;u nước lũ - Mưa x&oacute;i đỉnh đầu - Nước chảy đứt đu&ocirc;i rắn &rdquo;; nơi đ&oacute; c&oacute; &ldquo; Tiếng học b&agrave;i n&oacute;ng ran x&oacute;m nhỏ - Tiếng gọi đ&ograve; m&eacute;o cả bến s&ocirc;ng &rdquo;; nơi c&oacute; cảnh dời l&agrave;ng h&atilde;i h&ugrave;ng x&oacute;a n&aacute;t cả cảnh quan l&agrave;ng x&atilde; được vun đắp từ bao đời &ldquo; Th&ocirc;n dưới l&agrave;ng tr&ecirc;n nh&agrave; cửa tuột trần - Xua nhau l&ecirc;n n&uacute;i &rdquo;; nơi &ldquo; Nắng ho g&agrave; n&ecirc;n chiều t&agrave; đến tội &rsquo;; nơi &ldquo; Gi&oacute; qu&ecirc;n lượm giọt mồ h&ocirc;i để da t&oacute;c mẹ mồi &rdquo;; nơi &ldquo; xanh nghi&ecirc;ng đ&ecirc;m   - thắm lệch ng&agrave;y &rdquo;; nơi &ldquo; Tiếng m&otilde; tr&acirc;u ch&ugrave;ng cả d&aacute;ng chiều &rdquo;; nơi &ldquo; ngửa mặt vấp ng&agrave;y - Mở mắt vấp đ&ecirc;m &rdquo;; nơi &ldquo; Ng&agrave;y lủi v&agrave;o tiếng cuốc thất thanh &rdquo;; nơi &ldquo; Cơn đ&oacute;i h&eacute; mắt nh&igrave;n qua lớp da nhăn - L&ugrave;a cả niềm vui rụng quăn đu&ocirc;i t&oacute;c &rdquo;; nơi c&oacute; cảnh &ldquo; Trời tr&ograve;n thế m&agrave; nắng chiều lặc đ&oacute;i &rdquo;; nơi  &ldquo;mưa qu&acirc;y kh&uacute; cả nắng v&agrave;ng &rdquo;; nơi c&oacute; cảnh địa ngục đ&agrave;o đ&aacute; đỏ " Người đội lốt ma - ma lột th&agrave;nh người" ; nơi " bạc mặt v&igrave; qu&ecirc; hương ", nơi " giấu ngh&egrave;o như giấu nhục "; nơi &ldquo; R&ograve;ng rong m&ugrave;a chinh chiến - Bờ tre c&ograve;m rướn sức trổ mầm non &rdquo;; nơi &ldquo; Giật m&igrave;nh s&uacute;ng đ&atilde; tr&agrave;n tay - B&agrave;ng ho&agrave;ng biết tuổi thơ kh&ocirc;ng về nữa&rdquo;;  nơi để nghĩ về &ldquo; Những nấm mộ quặn rừng gi&agrave; hoang dại &rdquo;; nơi &ldquo; Qu&aacute; khứ ngủ v&ugrave;i trong đất &rsquo;; nơi &ldquo; Những kh&aacute;t vọng ni&ecirc;m phong v&agrave;o trầm t&iacute;ch &rdquo;; nơi &ldquo; Thế kỷ n&agrave;y vẫn lắm quỷ nhiều ma &rdquo;, n&ecirc;n đời sống người d&acirc;n c&ograve;n cay cực &ldquo; Khu&ocirc;n mặt n&agrave;o cũng ngơ ng&aacute;c đăm chi&ecirc;u - Mấy đồng lương v&aacute; l&agrave;m sao k&iacute;n th&aacute;ng &rdquo;; cho đến cả thị th&agrave;nh cũng &ldquo; Phố d&agrave;i t&aacute;i nhợt lo &acirc;u... Chua cả h&egrave; đường sấu rụng &rdquo;; nơi &ldquo; Nỗi đau l&agrave; khoảng tối xăm v&agrave;o &aacute;nh s&aacute;ng &rsquo;; nơi để lắng l&ograve;ng tưởng niệm đồng đội đ&atilde; hy sinh &ldquo; Đất Quảng Trị gh&igrave; v&agrave;o m&igrave;nh những ch&ugrave;m thơ chưa kịp h&aacute;i - Những nỗi niềm đang r&aacute;o riết xanh &rdquo;; nơi &ldquo; Những buồn vui kh&ocirc;ng giới hạn kiếp người &rdquo;...     Sự thật duy nhất nh&oacute;i l&ograve;ng chứa trong  Trầm t&iacute;ch  l&agrave; nỗi khổ đau v&agrave; niềm tự h&agrave;o của nh&agrave; thơ về con người v&agrave; đất qu&ecirc; hương. Ho&agrave;ng Trần Cương kh&ocirc;ng vội v&atilde; giở qua cuốn s&aacute;ch đời, anh kh&ocirc;n ngoan vừa đọc vừa suy nghĩ. Ho&agrave;ng Trần Cương nung nấu nghiền ngẫm từng c&acirc;u thơ từng đoạn thơ, thuộc nằm l&ograve;ng, sửa tới sửa lui, c&agrave;y n&aacute;t tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng thơ, gieo v&atilde;i thật nhọc nhằn, h&agrave;o sảng v&agrave; chua ch&aacute;t đến h&agrave;ng chục năm trời &ldquo; Đến c&acirc;u h&aacute;t cũng hai lần s&agrave;ng lại &ndash; Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm &rdquo;. Anh th&iacute;ch r&egrave;n dũa t&acirc;m hồn m&igrave;nh hơn l&agrave; trang tr&iacute; n&oacute;.   T&aacute;c giả đ&atilde; ghi lại được một chuyện t&igrave;n &eacute;o le sau chiến tranh thật buốt:   &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  C&oacute; người l&iacute;nh m&atilde;n thời trai trẻ Người y&ecirc;u giờ đ&atilde; lấy chồng Con b&uacute;p b&ecirc; mở mắt tr&ograve;n xoe Suốt ng&agrave;y kh&oacute;c tr&ecirc;n tay con của người y&ecirc;u cũ.    Nh&agrave; thơ ph&ocirc;, ph&ocirc; đến kiệt c&ugrave;ng nỗi khốn đốn đ&oacute;i ngh&egrave;o:   &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Đất vắt kiệt m&igrave;nh nước mọng m&uacute;i chanh Dằng đặc l&agrave;ng qu&ecirc; thưa thắt Chỏng chơ nồi cơm ng&agrave;y đ&oacute;i kh&aacute;t Tảng ch&aacute;y cạy đi rồi C&ograve;n hằn vết m&oacute;ng tay c&agrave;y l&ecirc;n Sưng cả đ&aacute;y nồi    Anh đắng l&ograve;ng t&igrave;m lại những trang sử đầy m&aacute;u v&agrave; lửa, nhằm cảnh tỉnh cuộc sống:   &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Cạnh đ&aacute; sắc c&ograve;n nguy&ecirc;n vết ch&eacute;m Ngh&egrave;o kh&oacute; cắn x&eacute; nhau Con đi qua những địa tầng mưng m&aacute;u Gặp những h&igrave;nh nh&acirc;n rỗng tim Gặp những vương triều x&ocirc; nghi&ecirc;ng ch&iacute;nh sử B&acirc;y giờ hoai rữa hư kh&ocirc;ng    Ho&agrave;ng Trần Cương c&oacute; những suy nghĩ rất ri&ecirc;ng tư ch&iacute;n đằm, trăn trở:   &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Mỗi ng&agrave;y t&ocirc;i để lại V&agrave;i giọt nắng trong mắt&nbsp; người thương nhớ Giọt mồ h&ocirc;i rơi cuối buổi chiều Sợi t&oacute;c bạc hai đứa nh&igrave;n tiếc nuối Đ&ocirc;i n&eacute;t buồn thổi lạnh mặt người y&ecirc;u.    &middot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  &hellip;Mỗi ng&agrave;y t&ocirc;i để lại một vạt lo toan một niềm khắc khoải Nơi lưỡi c&agrave;y vừa mới đi qua Chiều đứng lặng nghe tiếng người cuối b&atilde;i Trăng lại treo lơ lửng trước hi&ecirc;n nh&agrave;.    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Dấu vết th&aacute;ng ng&agrave;y)   Mặc d&ugrave; khu&ocirc;n mặt l&iacute;nh c&ograve;n hốc h&aacute;c, thi sĩ của ch&uacute;ng ta vẫn cứ lu&ocirc;n đắm đuối nỗi y&ecirc;u đương lu&ocirc;n trỗi dậy giữa đời thường:    Chiều tươi m&agrave;u &aacute;o người qua phố Tho&aacute;ng d&aacute;ng em về thơm l&aacute; non  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Chiều xanh)  Thường th&igrave; niềm vui lớn, nỗi khổ đau lớn đều c&acirc;m lặng, &iacute;t cất th&agrave;nh lời. Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; tận t&acirc;m giải tỏa nỗi ưu phiền của m&igrave;nh cũng ch&iacute;nh l&agrave; để h&oacute;a giải những ưu phiền của đồng loại. Kh&ocirc;ng c&oacute; những than phiền vặt v&atilde;nh, nỗi khổ đau chất chứa l&acirc;u ng&agrave;y phải bật l&ecirc;n th&agrave;nh tiếng.   Thơ v&agrave; trường ca  Trầm t&iacute;ch  của Ho&agrave;ng Trần Cương giống như bộ hồ sơ của vị thẩm ph&aacute;n, một phổ hệ gia tộc, một tiểu sử t&iacute;nh c&aacute;ch được t&iacute;ch g&oacute;p viết hằng ng&agrave;y, được ph&acirc;n t&iacute;ch đ&aacute;nh gi&aacute; theo chiều hướng x&atilde; hội học v&agrave; đạo đức học. C&oacute; khi n&oacute; c&ograve;n l&agrave; một tiếng k&ecirc;u thương, một lời ca tụng, một c&acirc;u hỏi nh&oacute;i buốt hay một chuỗi những lời đ&aacute;p dang dở kh&ocirc;ng lời.  Điểm xuất ph&aacute;t cho những hồi tưởng của Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; từ g&oacute;c nh&igrave;n gai g&oacute;c, đau thương. Bao cay đắng ngọt b&ugrave;i của đời người lặn ngụp v&agrave;o l&ograve;ng rồi t&iacute;ch tụ xuống đ&aacute;y s&acirc;u t&acirc;m tưởng. K&yacute; ức ấy c&oacute; dịp l&agrave; &ograve;a ra lai l&aacute;ng.  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Quay lại t&igrave;m trời đ&atilde; n&iacute;n thinh    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Quay lại t&igrave;m ta kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; ta nữa   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (B&oacute;ng đa l&agrave;ng - Trầm t&iacute;ch)  Nh&agrave; thơ đ&atilde; cho ta sống lại những năm th&aacute;ng tuổi thơ nhọc nhằn, trong ngần những kỷ niệm buồn đau để vươn l&ecirc;n tầm cao cuộc sống.          L&agrave;m thơ m&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; một đ&ograve;n xeo chủ quan th&uacute;c đẩy m&atilde;nh liệt xuất ph&aacute;t từ một tư tưởng nổi bật của thời đại l&agrave;m khởi điểm th&igrave; kh&oacute; lay động được hồn người. Khi sự vong &acirc;n bội nghĩa của người đời đang diễn ra ở khắp đ&oacute; đ&acirc;y th&igrave; Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; người sống bằng &acirc;n s&acirc;u nghĩa cả. Với anh, &acirc;n nghĩa l&agrave; một g&aacute;nh nặng phải g&aacute;nh. Anh n&oacute;i về &acirc;n nghĩa như l&agrave; một thứ tr&iacute; nhớ của lương tri, một m&oacute;n nợ kh&ocirc;ng bao giờ trả xong. T&iacute;ch trữ &acirc;n nghĩa l&agrave; một việc l&agrave;m ph&uacute;c đức. Anh đem l&ograve;ng bao dung của m&igrave;nh bao dung kẻ kh&aacute;c. Anh lấy việc đền ơn đ&aacute;p nghĩa l&agrave;m niềm vui sống. Kh&ocirc;ng hề than thở hay ph&agrave;n n&agrave;n, những khổ ải đ&atilde; l&agrave;m cho l&ograve;ng người bớt o&aacute;n hờn. Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; tưới t&igrave;nh thương v&agrave; đức độ xuống hận th&ugrave; do kẻ &aacute;c gieo cho người th&acirc;n của anh. L&ograve;ng nh&acirc;n từ, đức vị tha đ&atilde; n&acirc;ng con người l&ecirc;n, tiếp th&ecirc;m cho nh&agrave; thơ một năng lượng mới. Đ&oacute; l&agrave; c&aacute;ch trả v&agrave; cũng l&agrave; c&aacute;ch chữa l&agrave;nh c&aacute;c vết thương của m&igrave;nh.  Những trang đẹp nhất, rung cảm nhất trong  Trầm t&iacute;ch  Ho&agrave;ng Trần Cương tr&acirc;n trọng viết d&agrave;nh cho b&agrave; v&agrave; mẹ với tất cả &acirc;n t&igrave;nh m&aacute;u thịt.  B&agrave; l&agrave; b&agrave; ti&ecirc;n hiền hậu, l&agrave; c&acirc;y cao b&oacute;ng cả che m&aacute;t đời anh. Trong b&agrave; l&agrave; cả một kho t&agrave;ng văn h&oacute;a d&acirc;n gian &ldquo; C&acirc;u v&iacute; dặm gầy nhom th&igrave; th&agrave;o như người mới ốm - Từ trong c&aacute;i đ&atilde;y n&acirc;u sồng thắt ngang sau lưng b&agrave; tối tối lại b&ograve; ra &rdquo; truyền sức sống cội nguồn sang cho ch&aacute;u. Những c&acirc;u thơ dung dị kh&ocirc;ng dễ ai cũng viết được:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Tuổi thơ t&ocirc;i đi qua    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong nắng mưa lấn bấn   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trong d&aacute;ng b&agrave; đ&atilde; lấm b&oacute;ng ho&agrave;ng h&ocirc;n   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những khi b&agrave; ốm   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gi&agrave;n trầu kh&ocirc;ng đầu hồi bỗng dưng trụi l&aacute;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; M&ugrave;i hương bay v&aacute;ng vất cả chiều   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gi&oacute; mang l&aacute; trầu v&agrave;ng đặt v&agrave;o manh chiếu   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngo&agrave;i s&acirc;n   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một m&igrave;nh c&acirc;y cau dầm trong sương muối   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Acirc;m thầm c&uacute;i đầu   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giấu b&oacute;ng v&agrave;o hi&ecirc;n   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đợi chừng nửa đ&ecirc;m khi b&agrave; tỉnh giấc   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; M&acirc;y bu&ocirc;ng mảnh trăng liềm   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Aacute;nh trăng n&acirc;ng b&oacute;ng cau non mớm đặt v&agrave;o m&eacute;p ch&otilde;ng   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bỏm bẻm miếng trầu   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; R&oacute;n r&eacute;n thức m&ugrave;i hương   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Đất mật - chương 2 Trầm t&iacute;ch)  Người mẹ của Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; một người mẹ gi&agrave;u lạc quan. B&agrave; tất tả ngược xuối, tay cắm ch&acirc;n vầy trong b&ugrave;n ruộng cấy c&agrave;y gặt h&aacute;i &ldquo; Gi&oacute; thốc v&agrave;o d&aacute;ng mẹ bạt theo mưa &rdquo;. B&agrave; tảo tần &ldquo; Sấp mặt ngồi cuối chợ - Nhặt về những đồng xu bạc phếch đất b&ugrave;n &rdquo;. Với &ldquo; đ&ocirc;i ch&acirc;n trần t&oacute;e m&aacute;u tươi &rdquo; b&agrave; quảy đầu con đầu h&agrave;ng &ldquo; G&ograve; lưng giữ cho c&acirc;n đ&ograve;n g&aacute;nh - Chỉ sợ con lật người l&agrave; đổ mất ng&agrave;y mai &rdquo;. B&agrave; tằn tiện, căn cơ &ldquo; C&aacute;i n&oacute;n m&ecirc; mẹ đội nửa đời người - Khi ch&oacute;p thủng lại tr&ugrave;m l&ecirc;n vại nh&uacute;t&rdquo;.  B&agrave; xắn v&aacute;y quai cồng lo toan từng bữa ăn với &ldquo; v&agrave;ng kh&egrave; m&agrave;u ng&ocirc; dặt &rdquo;, với &ldquo; đĩa rau lang cao như tầng n&uacute;i x&aacute;m &rdquo; cho một gia đ&igrave;nh đ&ocirc;ng con thiếu ăn quanh năm. B&agrave; gạt nước mắt, giấu tiếng thở d&agrave;i trước mặt con c&aacute;i &ldquo; Mẹ chan tiếng cười chạy v&ograve;ng quanh m&acirc;m &rdquo;. B&agrave; đem c&aacute;i can trường ra trụ với cuộc đời cơ cực:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Mẹ v&eacute;n vun cưng nựng nụ cười    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tr&ecirc;n gương mặt bầy con ng&agrave;y gi&aacute;p hạt   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Những vi&ecirc;n đ&aacute; lẻ - Trầm t&iacute;ch)  Người mẹ của Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; một người đ&agrave;n b&agrave; ki&ecirc;n nghị, biết c&aacute;ch dạy con sống:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Ngậm đắng nuốt cay    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Kh&ocirc;ng vay mượn tiếng cười   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ dặn con những giọng cười đi mượn   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sớm muộn g&igrave; cũng phải trả người ta   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Muối đ&atilde; mặn xin đừng pha nước mắt   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mồ hồi sẽ lọc m&igrave;nh tinh khiết   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&agrave; nụ cười trở lại s&aacute;ng bờ m&ocirc;i   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Những vi&ecirc;n l&aacute; lẻ - Trầm t&iacute;ch)  T&igrave;nh y&ecirc;u của mẹ d&agrave;nh cho anh kh&ocirc;ng bao giờ gi&agrave;. Tr&aacute;i tim của mẹ đ&atilde; l&agrave; trường học dũng cảm dẫn dắt tuổi thơ. H&igrave;nh b&oacute;ng mẹ lu&ocirc;n thổn thức sống trong t&acirc;m tưởng anh, tr&ecirc;n m&ocirc;i anh t&ecirc;n mẹ ch&iacute;nh l&agrave; t&ecirc;n của vị thần hộ mệnh.  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Mẹ l&agrave; trầm t&iacute;ch của l&agrave;ng qu&ecirc; hoa tr&aacute;i    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cất trữ mọi giấc mơ rồi c&oacute; mặt tr&ecirc;n đời   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ l&agrave; trầm t&iacute;ch của bạt ng&agrave;n thương mến   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xanh m&aacute;t m&agrave;u trời đượm ấm hương qu&ecirc;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đưa ngọn gi&oacute; trở về x&oacute;m nhỏ   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đưa cơn mưa xuống mạch giếng l&agrave;ng   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đưa m&acirc;y trắng về trời kh&ecirc;u lại nắng   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đưa nỗi buồn ra khỏi th&ocirc;n trang.   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Những vi&ecirc;n đ&aacute; lẻ - Trầm t&iacute;ch)  Khi nửa đời nh&igrave;n lại m&igrave;nh, đối chứng với bao người kh&aacute;c, đặc biệt với người đ&atilde; khuất, Ho&agrave;ng Trần Cương xem những ng&agrave;y anh sống b&acirc;y giờ &ldquo; kể như l&agrave; l&atilde;i &rdquo;. Anh bảo: &ldquo; Tư bản của mỗi người ch&iacute;nh l&agrave; vận may của họ - Tư bản của ri&ecirc;ng con - L&agrave; cuộc sống mẹ cho - Những đồng vốn bằng xương cha da mẹ&rdquo;.   V&agrave; cuối c&ugrave;ng, đọng lại trong hồn nh&agrave; thơ l&agrave; bức tượng đ&agrave;i Người Mẹ tạc bằng nghĩa t&igrave;nh thắm đỏ:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Mẹ ngồi nhen lửa dưới mưa    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nu&ocirc;i t&ocirc;i giữa nước v&agrave; trời   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Cật tre - Trầm t&iacute;ch)  Ho&agrave;ng Trần Cương kh&ocirc;ng hướng về số lượng sự kiện khi phản &aacute;nh, m&agrave; hướng theo chiều hướng sự kiện t&igrave;m t&ograve;i ti&ecirc;u biểu. C&aacute;c sự kiện chỉ l&agrave;m nhiệm vụ bắc d&agrave;n cho bầu b&iacute; suy tưởng xum xu&ecirc; b&ograve; lan ra. L&agrave; một kế to&aacute;n trưởng, Ho&agrave;ng Trần Cương c&acirc;n đo đong đếm cuộc đời rất ch&iacute;nh x&aacute;c, tạo ra được những bất ngờ kỳ th&uacute;. Những c&acirc;u thơ so le mi&ecirc;n man, hoang dại chạy l&uacute;p x&uacute;p tr&ecirc;n những d&ograve;ng kẻ đứt nối của thời gian ho&agrave;i niệm. Dưới ng&ograve;i b&uacute;t của anh c&aacute;i g&igrave; cũng s&aacute;ng tỏ. Những lời độc thoại ngổn ngang t&acirc;m sự của thi nh&acirc;n đ&atilde; đem v&agrave;o thơ cả một niềm hưng phấn trong sạch.  Anh đ&oacute;ng nhiều vai, nhập vai kh&eacute;o: l&uacute;c l&agrave; trẻ con &ldquo; nhảy c&ograve; c&ograve; với cỏ&rdquo;,  l&uacute;c l&agrave; một l&atilde;o n&ocirc;ng tri điền, l&uacute;c lại l&agrave; b&agrave;, mẹ, cha, người l&iacute;nh, nh&agrave; quản l&yacute;, một c&aacute;n bộ về hưu, nh&acirc;n vi&ecirc;n kế to&aacute;n...  Anh y&ecirc;u c&aacute;i đẹp, c&aacute;i thật, c&aacute;i tốt đến nồng ch&aacute;y, gh&eacute;t c&aacute;i dối tr&aacute;, c&aacute;i &aacute;c, c&aacute;i xấu đến s&acirc;u sắc. Anh y&ecirc;u m&igrave;nh, y&ecirc;u những g&igrave; trong m&igrave;nh m&agrave; người kh&aacute;c c&oacute; thể y&ecirc;u được.  Ho&agrave;ng Trần Cương viết hồi k&yacute; bằng thơ. Nhớ lại dĩ v&atilde;ng để l&agrave;m g&igrave;? - Dĩ v&atilde;ng chỉ c&ograve;n l&agrave; dĩ v&atilde;ng hắt hiu, ngồi luyến tiếc qu&aacute; khứ th&igrave; chỉ l&agrave; một g&atilde; khờ bệnh hoạn. Ai chỉ chăm chắm sống cho h&ocirc;m nay sẽ l&agrave;m hỏng ng&agrave;y mai của m&igrave;nh. C&ograve;n người sẵn s&agrave;ng hy sinh hiện tại chỉ ngồi mơ mộng hướng tới ng&agrave;y mai l&agrave; một kẻ giơ tay bắt gi&oacute; hoang tưởng. Với Ho&agrave;ng Trần Cương, cuộc sống kh&ocirc;ng phải l&agrave; chuỗi ng&agrave;y buồn nản đ&atilde; tr&ocirc;i qua, m&agrave; l&agrave; những mảng đời sướng khổ buồn vui c&ograve;n tươi nguy&ecirc;n in đậm trong tr&iacute; nhớ. Qu&aacute; khứ c&ograve;n sống trong hiện tại, c&ograve;n tương lai ch&iacute;nh l&agrave; hiện tại đang đi v&agrave;o bằng một ng&otilde; kh&aacute;c. Ho&agrave;ng Trần Cương kh&ocirc;ng t&aacute;n dương qu&aacute; khứ, anh hồi ức lại qu&aacute; khứ l&agrave; để s&aacute;ng tỏ hiện tại. Anh vừa mỉm cười vừa t&aacute;ch m&igrave;nh ra khỏi qu&aacute; khứ. Qu&aacute; khứ khổ đau l&agrave; lực đẩy, đẩy anh về ph&iacute;a tương lai. Nhận r&otilde; c&aacute;i g&igrave; l&agrave; tức thời, c&aacute;i g&igrave; l&agrave; mu&ocirc;n thuở, Ho&agrave;ng Trần Cương lấy lửa từ qu&aacute; khứ chứ kh&ocirc;ng lấy tro t&agrave;n. Anh tr&agrave;n đầy hy vọng sống cho h&ocirc;m nay bằng c&aacute;i vốn liếng sẵn c&oacute; của ng&agrave;y qua, v&agrave; tầm nh&igrave;n xa tr&ocirc;ng rộng của ng&agrave;y mai. Anh kh&ocirc;ng tiến v&agrave;o tương lai bằng c&aacute;ch đi giật l&ugrave;i. Đằng sau dĩ v&atilde;ng, nh&agrave; thơ ngả mũ ch&agrave;o; trước tương lai, con người c&ocirc;ng d&acirc;n trong anh đang xắn tay &aacute;o l&ecirc;n.  Trong thơ Ho&agrave;ng Trần Cương qu&aacute; khứ, hiện lại, tương lai h&ograve;a quyện đan v&agrave;o nhau trong một chỉnh thể tạo n&ecirc;n bức tranh thời gian v&agrave; kh&ocirc;ng gian m&ecirc;nh m&ocirc;ng, một thứ thời gian v&agrave; kh&ocirc;ng gian của t&acirc;m tưởng, nỗi niềm, kh&aacute;t vọng.  Khi t&igrave;nh đ&atilde; ch&iacute;n, tr&iacute; đủ đằm th&igrave; thủ ph&aacute;p cất c&aacute;nh. Ho&agrave;ng Trần Cương c&oacute; chất thi sĩ bẩm sinh, c&oacute; &yacute; thức tu dưỡng nghề nghiệp, đ&atilde; định h&igrave;nh phong c&aacute;ch ri&ecirc;ng, vừa h&ugrave;ng tr&aacute;ng vừa bi thiết. Bằng những chữ nhặt từ nơi bắt ốc m&ograve; cua tinh chế n&ecirc;n, ng&ocirc;n ngữ thơ Ho&agrave;ng Trần Cương mang m&ugrave;i hương đất đai, c&acirc;y tr&aacute;i, ao vườn, nắng lửa, mưa dồn, b&atilde;o g&oacute;p, lảnh l&oacute;t tiếng mẹ đẻ ầu ơ vọng về từ miền thơ ấu xa xăm. Chất thơ của anh đậm đ&agrave; trong từng chi tiết b&igrave;nh thường, lặn cả v&agrave;o trong sỏi đ&aacute;. Nh&agrave; thơ đ&atilde; say sưa kể cho mọi người nghe về sự phức tạp v&agrave; c&aacute;i đẹp của cuộc đời. Ho&agrave;ng Trần Cương ch&uacute; &yacute; n&acirc;ng niu cả đến những c&aacute;i nhỏ nhặt, những linh hồn b&eacute; nhỏ, gắng giảm bớt khổ đau, tăng niềm vui sống cho mọi người. Anh chuyện tr&ograve; thật đằm thắm, lắng đọng t&igrave;nh người, t&igrave;nh đời, những trải nghiệm phong ph&uacute;, những đ&uacute;c r&uacute;t tinh th&ocirc;ng. Người đọc rung cảm phập phồng theo từng vận tiết nơi tr&aacute;i tim sinh nở của thi nh&acirc;n. Từ trong rơm rạ, nước đọng b&ugrave;n lầy, Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; bật l&ecirc;n những cảm hứng đầy thi vị th&agrave;nh những t&acirc;m kh&uacute;c nỗi niềm.    Trầm t&iacute;ch  l&agrave; sự&nbsp; lắng đọng vật chất như ph&ugrave; sa, c&aacute;c thứ quặng mỏ, lắng kết cả những thứ của cải phi vật thể như ng&ocirc;n ngữ, phong tục, lịch sử, văn h&oacute;a, đạo đức, phẩm tiết&hellip;Trầm t&iacute;ch với 19 chương đ&atilde; được t&aacute;c giả khai th&aacute;c như nh&agrave; địa chất b&oacute;c t&aacute;ch từng vỉa c&aacute;c địa tầng để lộ những ch&acirc;u b&aacute;u trong l&ograve;ng đất. N&oacute; l&agrave; một trường ca bề thế, một d&agrave;n hợp xướng đồ sộ, được d&agrave;n &acirc;m phối kh&iacute; nhịp nh&agrave;ng, ăn &yacute;. C&aacute;i nội lực giao hưởng n&agrave;y đ&atilde; l&agrave;m cho thi&ecirc;n trường ca th&agrave;nh c&ocirc;ng chuyển tải được khối dung lượng lớn những điều c&ocirc;ng d&acirc;n Ho&agrave;ng Trần Cương muốn thổ lộ.   Trầm t&iacute;ch  l&agrave; một trường ca th&agrave;nh c&ocirc;ng. Ph&eacute;p l&agrave;m thơ trường thi&ecirc;n phải như s&oacute;ng dậy, đợt n&agrave;y tr&ugrave;ng điệp với đợt sau. Người giỏi thơ thường chỉ n&ecirc;u &yacute; m&agrave; kh&ocirc;ng vạch t&ecirc;n, dẫn l&yacute; th&ocirc;ng, n&oacute;i việc tr&ocirc;i, tả cảnh vi diệu.  Trầm t&iacute;ch  c&oacute; chi tiết đắt, cốt vững, b&uacute;t ph&aacute;p tung ho&agrave;nh, c&acirc;u thơ vừa &ecirc;m &aacute;i vừa g&acirc;n guốc, thực v&agrave; ảo xoắn xu&yacute;t lấy nhau.  Trong qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng tạo, &yacute; nghĩa của trực gi&aacute;c nghệ thuật chỉ ph&aacute;t s&aacute;ng l&ecirc;n khi những tiền tố tư tưởng được người nghệ sĩ đẩy l&ecirc;n h&agrave;ng đầu. Nhiệm vụ của nh&agrave; thơ đ&acirc;u phải chỉ t&aacute;i hiện hiện thực thế giới m&agrave; điều trọng yếu l&agrave; phải biểu hiện kh&aacute;t vọng của con người. Thơ phải hướng dẫn con người sống tốt đẹp hơn. Để l&agrave;m cho thơ m&igrave;nh c&oacute; thần kh&iacute;, Ho&agrave;ng Trần Cương kh&ocirc;ng biểu hiện những g&igrave; đ&atilde; qua, anh đang l&agrave;m cho c&aacute;i ấy sống lại v&agrave; tiếp diễn. Ho&agrave;ng Trần Cương kh&ocirc;ng phản &aacute;nh sự thật trần trụi m&agrave; phản &aacute;nh một c&aacute;i g&igrave; đ&oacute; giống như sự thật. Cuộc sống sẽ chuyển h&oacute;a tiếp l&agrave;m n&oacute; mất hẳn đi c&aacute;i chất nguy&ecirc;n thủy tự nhi&ecirc;n để lột x&aacute;c th&agrave;nh ch&acirc;n l&yacute; nghệ thuật. Trong thi phẩm của m&igrave;nh, c&aacute;c h&igrave;nh tượng của Ho&agrave;ng Trần Chương đều mới mẻ, độc đ&aacute;o, mỗi h&igrave;nh tượng đều sống đời sống ri&ecirc;ng của n&oacute;. Nh&agrave; thơ hiểu nhiều biết rộng, cảm s&acirc;u đạt đến th&acirc;m độ l&yacute; t&iacute;nh v&agrave; sự bặt thiệp từng trải.   Trầm t&iacute;ch  c&oacute; kết cấu tự sự giản đơn nhằm biểu đạt qu&aacute; tr&igrave;nh thanh lọc t&acirc;m hồn nh&agrave; thơ. Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; đưa ra như một gi&aacute; trị cao hơn, kh&aacute;i qu&aacute;t hơn c&aacute;i m&agrave; tự nhi&ecirc;n chưa hề c&oacute; trong bản th&acirc;n c&aacute;c thi liệu. Thơ anh đ&atilde; chuyển tải được thế giới ch&acirc;n thật của tinh thần, một thứ hiện thực cao nhất của tồn tại. Ch&uacute;ng ta sửng sốt bởi t&iacute;nh ch&acirc;n thực, hồn nhi&ecirc;n, chuẩn x&aacute;c như n&oacute; đ&atilde; diễn ra đ&uacute;ng như thế trong đời. Đọc Ho&agrave;ng Trần Cương ta kh&ocirc;ng  t&igrave;m thấy  m&agrave; ta  nhận thấy . Nh&agrave; thơ đ&atilde; n&acirc;ng cao được chất b&aacute;c học, t&iacute;nh hiện đại trong thơ.   Trầm t&iacute;ch  kh&ocirc;ng hiến cho ta một điều g&igrave; thật kinh động. T&aacute;c giả biết c&aacute;ch gi&atilde;i b&agrave;y sự vật, sự kiện như n&oacute; chưa bao giờ được n&oacute;i tới trước kia, đ&atilde; nh&igrave;n s&aacute;ng r&otilde; hơn người thường tiếng vọng của nh&acirc;n thế.  B&ecirc;n cạnh những điểm mạnh tr&ecirc;n, Ho&agrave;ng Trần Cương c&ograve;n vướng phải một v&agrave;i khiếm khuyết. Thỉnh thoảng nh&agrave; thơ c&ograve;n để cho t&igrave;nh cảm của m&igrave;nh dắt đi, cuốn theo n&ecirc;n c&aacute;c thao t&aacute;c tư duy thơ c&oacute; chỗ rối. Anh mi&ecirc;n man say n&ecirc;n giọng kể c&oacute; khi sa đ&agrave;, tứ bị d&agrave;n trải, ph&acirc;n bố kh&ocirc;ng c&acirc;n xứng, qu&ecirc;n chỗ dừng, tr&ugrave;ng lặp hoặc d&ugrave;ng th&aacute;i qu&aacute; c&aacute;c thi liệu: Ho&agrave;ng h&ocirc;n (&ldquo; Tấp ho&agrave;ng h&ocirc;n đ&oacute;ng nhấm cuối chiều&rdquo; - &ldquo;M&acirc;y trắng tu&ocirc;n về lo&atilde;ng ho&agrave;ng h&ocirc;n&rdquo; ), chiều, trăng, nắng - [C&acirc;u thơ kh&aacute; hay &ldquo; Đ&ecirc;m &acirc;m thầm v&ugrave;i nắng v&agrave;o trăng&rdquo;  nhưng m&ocirc;t&iacute;p n&agrave;y c&oacute; kh&aacute;c chi &ldquo; Nong k&eacute;n v&agrave;ng rủ nắng v&agrave;o đ&ecirc;m &rdquo;, c&oacute; kh&aacute;c chi &ldquo; Để nắng lặn v&agrave;o mắt trong... &rdquo;. H&igrave;nh ảnh đẹp rất Nghệ &ldquo; nắng ra n&agrave;ng &rdquo; đ&atilde; d&ugrave;ng ở  Trầm t&iacute;ch  rồi th&igrave;  Đỉnh vua  chớ d&ugrave;ng lại nữa].  Ho&agrave;ng Trần Cương c&ograve;n để lại những c&acirc;u thơ khắc chạm nhưng gia c&ocirc;ng hơi qu&aacute; tay:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Đ&acirc;u chỉ lỡ một chuyến đ&ograve; đ&aacute;nh ch&igrave;m duy&ecirc;n đ&ocirc;i lứa    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tr&aacute;i tim trẫm m&igrave;nh trong m&aacute;u đỏ tươi   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Sấp ngửa b&agrave;n tay)  Anh đ&atilde; dụng c&ocirc;ng nhưng vẫn chưa vượt khỏi hơi hướm của thơ tiền chiến:  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  &Aacute;o ai chợt sẫm m&agrave;u thương nhớ    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mượn b&oacute;ng ho&agrave;ng h&ocirc;n trốn b&oacute;ng m&igrave;nh...   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Manh &aacute;o ho&agrave;ng h&ocirc;n)  *   Plut&aacute;c viết rằng &ldquo; T&igrave;nh y&ecirc;u cổ xưa nhất t&igrave;nh y&ecirc;u cuộc sống. V&agrave; b&agrave;i thơ hay nhất ch&iacute;nh l&agrave; b&agrave;i thơ của sự sống &rdquo;.  Với một tay nghề gi&agrave; dặn, thơ Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; thứ ph&ugrave; sa kết đọng mang n&eacute;t tổng kết cuộc đời sau những năm th&aacute;ng vật lộn gian nan. Như một tấm gương lồi, nh&agrave; thơ đ&atilde; phản &aacute;nh được những vấn đề ch&acirc;n thật v&agrave; bản chất nhất c&oacute; t&iacute;nh đặc th&ugrave; của thời đại ta đang sống. Soi v&agrave;o d&ograve;ng thơ Ho&agrave;ng Trần Cương ta thấy b&oacute;ng d&aacute;ng m&igrave;nh thấp tho&aacute;ng nổi ch&igrave;m. Nh&agrave; thơ đ&atilde; cảnh b&aacute;o: sống đ&acirc;u phải dễ, phải ki&ecirc;n cường lắm mới mong sống s&oacute;t ở đời.   Trầm t&iacute;ch  v&agrave; tập thơ  Qu&agrave; tặng của của thế kỷ  của Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; những thi phẩm c&oacute; gi&aacute; trị được kết tinh bằng m&aacute;u huyết của một thi nh&acirc;n tạo n&ecirc;n kh&iacute; cốt tầm v&oacute;c thi b&aacute;. Văn học Việt Nam hiện đại ghi th&ecirc;m một t&ecirc;n tuổi mới s&aacute;ng gi&aacute; về trường ca :Ho&agrave;ng Trần Cương, sau những Thu Bồn, Hữu Thỉnh, Anh Ngọc, Thanh Thảo, Thi Ho&agrave;ng, trước những Nguyễn Vũ Tiềm&hellip;  Tr  ầm t&iacute;ch  &nbsp;l&agrave; bản trường ca về cuộc sống, b&agrave;i ca về số phận con người mang &yacute; nghĩa nh&acirc;n văn bởi n&oacute; đ&atilde; kh&ecirc;u gợi v&agrave; truyền lửa cho ta h&agrave;nh động. Thơ Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; quyển c&aacute;ch tr&iacute;, l&agrave; s&aacute;ch học l&agrave;m người bằng thơ hướng cho con người một thế đi, d&aacute;ng đứng.     Sau chiến tranh thơ ta đang c&oacute; xu hướng khai th&aacute;c đời tư v&agrave; những mảnh đời vụn vặt, nh&agrave;n tản th&igrave; Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; d&aacute;m x&ocirc;ng thẳng v&agrave;o những vấn đề thế sự gai g&oacute;c n&oacute;ng bỏng của x&atilde; hội h&ocirc;m qua v&agrave; h&ocirc;m nay để hướng tới ng&agrave;y mai tươi s&aacute;ng với c&aacute;i nh&igrave;n sắc b&eacute;n, tổng lực cất l&ecirc;n tiếng n&oacute;i mạnh bạo c&oacute; trọng lượng, đầy ma lực&nbsp; nghệ thuật.  Trầm t&iacute;ch  l&agrave; thi&ecirc;n trường ca&nbsp; c&oacute; lẽ l&agrave; hay nhất trong c&aacute;c trường ca hay của nửa cuối thế kỷ XX đầy gi&ocirc;ng b&atilde;o, m&aacute;u lửa.   Trầm t&iacute;ch của một đời đ&atilde; trầm lắng hết kết xuống&nbsp;  Trầm t&iacute;ch  th&agrave;nh Trầm Nghệ ca độc đ&aacute;o. T&aacute;c giả đ&atilde; &ldquo;tuốt x&aacute;c ra m&agrave; thơ,&hellip;n&oacute; vật v&atilde;, tướp t&aacute;p, thắt ngực buốt l&ograve;ng&rdquo; (Thanh Thảo). &ldquo;Đ&acirc;y l&agrave; một trường ca được viết bằng một thủ ph&aacute;p nghệ thuật kh&uacute;c chiết trong c&aacute;c cặp đối lập, nhưng đầy va đập giữa c&aacute;c ng&ocirc;n từ, h&igrave;nh ảnh, l&yacute; tr&iacute;, cảm x&uacute;c, với lối kết cầu đa tầng, đa thanh, đa nghĩa. T&aacute;c giả sử dụng đầy ắp c&aacute;c động từ, nhịp thơ sinh động, biến h&oacute;a v&agrave; tạo được &ldquo;&eacute;p ph&ecirc;&rdquo; cực mạnh ở c&aacute;c cao tr&agrave;o phụ trong từng chương đoạn nhằm đẩy tới một cộng hưởng gần cuối t&aacute;c phẩm (chương Đ&aacute; đỏ). Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; tạo ra một thi ph&aacute;p động rất đặc sắc trong thơ Việt cuối thế kỷ XX&rdquo; (Nguyễn Trọng Tạo). &ldquo; Trầm t&iacute;ch  bởi 5 c&aacute;i &ldquo;rất&rdquo;: rất Nghệ, rất thật, rất l&iacute;nh, rất ri&ecirc;ng v&agrave; rất gi&aacute;o hưởng&rdquo; (Nguyễn Thụy Kha). &ldquo; Trầm t&iacute;ch  th&ocirc; th&aacute;p m&agrave; vẫn kh&ocirc;ng thiếu tinh tế, nhạy cảm&rdquo; (Đỗ Chu). &ldquo;T&ocirc;i m&ecirc; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương. T&aacute;c giả đ&atilde; đi hết cỡ c&aacute;i c&aacute; nh&acirc;n m&igrave;nh trong t&aacute;c phẩm&rdquo; (Trung Trung Đỉnh). &ldquo;Qua độ lắng của thời gian, thấy  Trầm t&iacute;ch  kh&ocirc;ng bị phai nhạt&rdquo; (Phạm Tiến Duật). Ra đời hơn chục năm,  Trầm t&iacute;ch  đ&atilde; sống một đời sống khỏe mạnh tươi tốt &ldquo;L&acirc;u lắm t&ocirc;i mới được đọc một tập s&aacute;ch d&agrave;y dặn, chứa đựng thật lớn thế n&agrave;y. T&aacute;c giả  Trầm t&iacute;ch  l&agrave; một thi sĩ đ&iacute;ch thực, một nh&agrave; thơ lớn. Phải y&ecirc;u qu&ecirc; hương, gắn b&oacute; m&aacute;u thịt với qu&ecirc; hương đến mức n&agrave;o th&igrave; mới viết được như thế. Đọc ứa nước mắt. Đấy ch&iacute;nh l&agrave; thơ đ&iacute;ch thực của qu&ecirc; hương&nbsp; Việt Nam ngh&egrave;o khổ. Con người Việt Nam đ&iacute;ch thực phải l&agrave; con người miền Trung. Thơ Ho&agrave;ng Trần Cương đậm đặc chất miền Trung, chất xứ Nghệ. Ch&uacute;ng ta c&oacute; thể nhặt ra từng c&acirc;u thơ như những vi&ecirc;n kim cương lấp l&aacute;nh. T&ocirc;i đọc ba lần, lần n&agrave;o cũng ph&aacute;t hiện ra được những chi tiết đắt gi&aacute;.  Trầm t&iacute;ch  r&otilde; r&agrave;ng c&oacute; kh&ocirc;ng kh&iacute; trường ca, nhất qu&aacute;n chất trường ca&rdquo; (Ho&agrave;ng Cầm). &ldquo; Trầm t&iacute;ch  l&agrave; một b&agrave;i thơ lớn chứa nhiều chục b&agrave;i thơ nhỏ c&oacute; gi&aacute; về  Cội nguồn , về  Đất đai , về  Hạt giống,  về  quặng lửa &hellip; &ldquo; (Hồ Phi Phục). Với  Trầm t&iacute;ch , &ldquo;anh Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; chọn hướng đi đ&uacute;ng. Viết trường ca l&agrave; dấn th&acirc;n v&agrave;o phi&ecirc;u lưu. T&aacute;c giả phải biết giữ người ta ngồi lại đọc qua h&agrave;ng trăm trang thơ, h&agrave;ng ng&agrave;n c&acirc;u thơ. Về nghệ thuật trường ca, n&ecirc;n tạo ra &ldquo;khoảng trống&rdquo; đ&oacute; nhằm tạo ra v&ugrave;ng li&ecirc;n tưởng, để bạn đọc c&ugrave;ng ta s&aacute;ng tạo lại một lần nữa , mở ra những thế giới kh&aacute;c, t&aacute;i sinh &yacute; nghĩa&rdquo; (Hữu Thỉnh) (1)    Trầm t&iacute;ch  l&agrave; như vậy đ&oacute;! T&ocirc;i nghĩ, nếu c&oacute; viết th&ecirc;m 4 trường ca nữa như dự kiến th&igrave; rồi Ho&agrave;ng Trần Cương cũng kh&oacute; m&agrave; vượt qua được ch&iacute;nh anh?&nbsp;&nbsp;    Thoạt tr&ocirc;ng, c&aacute;i mặt Ho&agrave;ng Trần Cương ẩn tướng rất kh&oacute; nh&igrave;n, n&oacute; khắc khổ, g&oacute;c cạnh v&agrave; bụi bặm. Đ&uacute;ng l&agrave;  hoa sen trong giếng ngọc ! L&agrave; hậu duệ đời thứ29 của Lưỡng quốc Trạng nguy&ecirc;n Mạc Đỉnh Chi, Ho&agrave;ng Trần Cương mang trong m&igrave;nh d&ograve;ng m&aacute;u thơm t&agrave;i hoa v&agrave; tiếp tục l&agrave;m rạng danh c&ocirc;ng đức cụ tổ của m&igrave;nh. Anh đ&atilde; hai lần đoạt giải trạng nguy&ecirc;n về văn chương.  (R&uacute;t từ bộ&nbsp; THI NH&Acirc;N VIỆT NAM HIỆN ĐẠI) TH&Aacute;I DO&Atilde;N HIỂU Nguồn :  http://thaidoanhieu.blogspot.com      ---------------------------  (*) Nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương sinh ng&agrave;y 30-7-1948 tại x&atilde; Đặng Sơn, Đ&ocirc; Lương, Nghệ An. Hội vi&ecirc;n Hội Nh&agrave; văn Việt Nam (1994). Hội vi&ecirc; 
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2009-03-17:140481</id>
 <title>Thơ Hoàng Trần Cương</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/140481" /> 
  
 <updated>2009-03-17T20:42:04+07:00</updated> 
 <summary type="text">      Thơ Ho&amp;agrave;ng Trần Cương    BA L&amp;Ocirc; TR&amp;Ecirc;N PHỐ         Một s&amp;aacute;ng ra đường    Anh lặng người trước những chiếc ba l&amp;ocirc;    Tr&amp;ecirc;n vai ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
       Thơ Ho&agrave;ng Trần Cương    BA L&Ocirc; TR&Ecirc;N PHỐ         Một s&aacute;ng ra đường    Anh lặng người trước những chiếc ba l&ocirc;    Tr&ecirc;n vai c&aacute;c em qu&agrave;ng v&agrave;o phố x&aacute;    Những chiếc ba l&ocirc; vừa quen vừa lạ    B&agrave;ng ho&agrave;ng anh nắn lại bờ vai         Những chiếc ba l&ocirc; kh&ocirc;ng một b&oacute;ng l&aacute; c&agrave;i    Sao như c&oacute; m&agrave;u xanh thuở ấy    M&agrave;u xanh    Của một thời anh từng mơ đấy    B&acirc;y giờ cười n&oacute;i l&iacute;u l&ocirc;         Những chiếc ba l&ocirc;    Sớm tinh mơ cơ động đến trường    C&aacute;c em chở b&igrave;nh y&ecirc;n về rợp phố    Nghẹn ng&agrave;o, anh rướn nh&igrave;n theo...          11/1997                                       CH&Ugrave;M TH  Ơ CHƯA H&Aacute;I     Tưởng nhớ Vương L&acirc;n              Nắng cũng biết gi&agrave; đến thế L&acirc;n ơi    Ho&agrave;ng h&ocirc;n đại ng&agrave;n d&igrave;u nhau về n&uacute;i    Gốc săng lẻ n&agrave;o m&agrave;y từng ngồi l&agrave;m thơ   v&agrave; nhớ mẹ    Cuốn nhật k&yacute; mỏng dần theo đ&ecirc;m s&aacute;ng trăng    Nửa cuốn vở s&oacute;t lại to&agrave;n giấy trắng    Đứt ngang    Th&aacute;c nắng    Đầu ng&agrave;y         Sao kh&ocirc;ng l&agrave; tao m&agrave; lại l&agrave; m&agrave;y    Sao kh&ocirc;ng cả hai thằng một l&uacute;c    Nhớ chiều m&agrave;y hy sinh    Đất Quảng Trị gh&igrave; m&igrave;nh v&agrave;o những chum thơ chưa h&aacute;i    Những nỗi niềm đang r&aacute;o riết xanh         Tận b&acirc;y giờ mỗi bữa nắng hanh    M&agrave;y vẫn về với tao giữa những c&acirc;u thơ viết vội    N&oacute;i một điều g&igrave; đi L&acirc;n ơi    Đừng bắt tao ngồi ngậm tăm    trước nửa phần giấy trắng...          30/4/1995                   GIẢI PH&Aacute;P         Nhiều l&uacute;c anh muốn bứt đi d&ograve;ng hồi tưởng của m&igrave;nh    Những k&yacute; ức từng l&agrave;m em s&acirc;y xẩm    Khi sốt r&eacute;t quật anh ng&atilde; sấp    Buổi động trời vết thương cũ nghiến răng         Nhiều l&uacute;c một m&igrave;nh ngồi muốn nuốt chửng cả m&ugrave;a trăng    Khi rạng l&ecirc;n trong anh những gương mặt đ&atilde; tản v&agrave;o năm th&aacute;ng    Những chiếc &aacute;o của đồng đội anh nếu đem gh&eacute;p lại    Chắc cũng đủ căng l&ecirc;n th&ecirc;m một bầu trời         Nhiều l&uacute;c qu&aacute; khứ bị ch&iacute;nh anh lơ đ&atilde;ng bỏ rơi    Ngước l&ecirc;n b&agrave;n thờ bắt gặp đ&ocirc;i n&eacute;n hương đ&oacute;i lửa    Những n&eacute;n hương khắc khoải cong xoắn v&ograve;ng vấn hỏi    Kh&oacute;i bay t&igrave;m trời xưa         Vuốt nỗi nhớ cồn c&agrave;o xuống ngực    V&agrave; nằm xo&agrave;i anh &ocirc;m anh tr&ecirc;n đất    Chợt gặp lại những tấm bia đ&atilde; mờ t&ecirc;n đồng đội    Đứng im l&igrave;m giữa d&atilde;y dọc, h&agrave;ng ngang         Kh&ocirc;ng hiểu sao những tấm bia đều ngoảnh mặt về l&agrave;ng              TRƯỚC NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN         Kh&ocirc;ng c&oacute; gi&oacute;    Kh&ocirc;ng c&oacute; mưa    Chỉ c&oacute;    Tr  ời ở tr&ecirc;n đầu    Cỏ ở chốn đ&acirc;y    Xanh tr&oacute;c da như nọc nanh trổ vuốt    Đứng canh nơi c&aacute;c anh nằm         T&ocirc;i trở lại Trường Sơn. Mười năm    V&agrave; gặp ở đ&acirc;y những người kh&ocirc;ng về nữa    Đồng đội ơi, t&ocirc;i tội t&igrave;nh chi rứa    M&agrave; c&aacute;c anh quay mặt, tắt l&ograve;ng         Như t&ocirc;i chưa từng l&agrave; người th&acirc;n của c&aacute;c anh    Như cuộc chiến tranh vừa qua, t&ocirc;i l&agrave; thằng trốn chạy    Như mười năm xa. T&ocirc;i đ&atilde; sống xu&ocirc;i tay    Kh&ocirc;ng ng&oacute; đến tương lai. Kh&ocirc;ng đo&aacute;i ho&agrave;i kỷ niệm         Đ&aacute; dựng tượng đ&agrave;i mang d&aacute;ng những tr&aacute;i tim    xếp nghi&ecirc;ng    Những phiến đ&aacute; chất chồng lớp lớp tuổi thanh ni&ecirc;n    Tạc đất nước th&agrave;nh Trường Sơn sừng sững    Dấu t&ecirc;n ri&ecirc;ng trong hoang vắng rừng gi&agrave;         Rời nghĩa trang    T&ocirc;i lật đật về nh&agrave;    Thấy m&acirc;y trắng bay ngang    Bỗng dưng l&ograve;ng bật kh&oacute;c    Trong đầu lựng ngọn gi&oacute; ng&agrave;y xưa                     C&ograve;n t&oacute;c đ&acirc;u m&agrave; sợ bạc    Chỉ c&oacute; nơi c&aacute;c anh nằm g&aacute;c    H&agrave;ng năm    Cỏ rũ rượi xanh    V&agrave; những tấm bia    Vẫn y&ecirc;n lặng xếp h&agrave;ng để cho&agrave;ng th&ecirc;m m&agrave;u trắng        V&agrave; ng&agrave;y ng&agrave;y    Mặt trời lại s&agrave; xuống nơi n&agrave;y vay nắng...              Trường Sơn 1985        
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2008-10-29:103306</id>
 <title>Hoàng Trần Cương: Vừa đi vừa ngoái nhìn quá khứ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/103306" /> 
  
 <updated>2008-10-29T08:03:44+07:00</updated> 
 <summary type="text"> &amp;nbsp;    Ho&amp;agrave;ng Trần Cương: Vừa đi vừa ngo&amp;aacute;i nh&amp;igrave;n qu&amp;aacute; khứ             Nh&amp;agrave; thơ Ho&amp;agrave;ng Trần Cương.      Đọc thơ Ho&amp;agrave;ng Trần ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
BÀI BÁO 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
  &nbsp;    Ho&agrave;ng Trần Cương: Vừa đi vừa ngo&aacute;i nh&igrave;n qu&aacute; khứ             Nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương.      Đọc thơ Ho&agrave;ng Trần Cương đ&atilde; nhiều, nhưng lần đầu ti&ecirc;n được &quot;mục sở thị&quot; thi sĩ, t&ocirc;i rất ấn tượng về c&aacute;ch đọc thơ của anh. Trong qu&aacute;n bia hơi tuềnh to&agrave;ng, giọng sang sảng của anh l&agrave;m &quot;giật m&igrave;nh&quot; nhiều thực kh&aacute;ch. L&uacute;c cao hứng, anh dằn mạnh cuốn sổ tr&ecirc;n tay xuống b&agrave;n, cuốn sổ m&agrave; anh lu&ocirc;n mang theo người để c&oacute; thể l&agrave;m thơ, ghi ch&eacute;p bất cứ l&uacute;c n&agrave;o. V&agrave; khi cuốn sổ rơi xuống, t&ocirc;i thấy h&agrave;ng trăm con chữ bay v&uacute;t l&ecirc;n, lao v&agrave;o thăm thẳm trời...     - C&oacute; nhiều nhận x&eacute;t về Ho&agrave;ng Trần Cương m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; từng đọc. Song phần lớn những từ người ta d&agrave;nh cho anh đều c&oacute; thể l&agrave;m trẻ con v&agrave; người yếu b&oacute;ng v&iacute;a... sợ h&atilde;i, v&iacute; dụ như: th&ocirc; nh&aacute;m, x&ugrave; x&igrave;, quyết liệt, cực đoan, &quot;tận bờ s&aacute;t g&oacute;c&quot;...Th&ecirc;m một tướng mạo Ho&agrave;ng Trần Cương cũng kh&ocirc;ng k&eacute;m phần l&agrave;m cho người mới gặp lần đầu cảm thấy đ&ocirc;i ch&uacute;t... chờn chợn. V&agrave; một giọng n&oacute;i c&oacute; l&uacute;c như &acirc;m thanh của một chiếc r&igrave;u va v&agrave;o v&aacute;ch đ&aacute;. Thật kh&oacute; để nh&igrave;n ra b&oacute;ng d&aacute;ng nh&agrave; thơ trong h&igrave;nh h&agrave;i Ho&agrave;ng Trần Cương ở ngo&agrave;i đời...       &nbsp;+ Nhận x&eacute;t về t&ocirc;i l&agrave; quyền của mỗi người. T&ocirc;i l&agrave; người kh&ocirc;ng định giấu giếm m&igrave;nh, v&agrave; cũng kh&ocirc;ng giấu được ai cả.      - Anh sinh ra v&agrave; lớn l&ecirc;n ở mảnh đất miền Trung nhiều b&atilde;o gi&oacute;, lại trải qua một tuổi thơ sớm phải chịu đựng nhiều nỗi buồn. C&oacute; thể hiểu đ&acirc;y l&agrave; hai yếu tố căn bản nhất l&agrave;m n&ecirc;n t&iacute;nh c&aacute;ch thơ Ho&agrave;ng Trần Cương, số phận thơ Ho&agrave;ng Trần Cương chăng?       + T&ocirc;i cho rằng nhận x&eacute;t n&agrave;y đ&uacute;ng ở phần căn bản nhất. Bạn biết đấy, kh&ocirc;ng ai chọn được nơi sinh ra v&agrave; kh&ocirc;ng ai được quyền từ chối mẹ của m&igrave;nh. T&ocirc;i lu&ocirc;n thấy m&igrave;nh may mắn v&igrave; được sinh ra ở một v&ugrave;ng đất khốc liệt v&agrave; trong một gia đ&igrave;nh c&oacute; nhiều biến cố, từ khi t&ocirc;i c&ograve;n rất nhỏ tuổi.     Miền Trung của t&ocirc;i l&agrave; v&ugrave;ng đất &quot;ph&ecirc;n dậu&quot; của Tổ quốc v&agrave; hiển nhi&ecirc;n n&oacute; phải ẩn chứa những tố chất quan trọng n&agrave;o đ&oacute; th&igrave; mới c&oacute; thể đảm nhiệm được vai tr&ograve; ấy. Trong c&aacute;i nắng gi&oacute;, đ&oacute;i ngh&egrave;o của miền Trung chỉ c&oacute; hai chữ đ&oacute;i ngh&egrave;o l&agrave; c&oacute; thể thay đổi, v&agrave; hiện tại đang dần thay đổi. Nhưng yếu tố phong thổ th&igrave; m&atilde;i m&atilde;i kh&ocirc;ng thay đổi. Cũng ch&iacute;nh yếu tố n&agrave;y &aacute;m v&agrave;o hồn cốt c&aacute;c cư d&acirc;n miền Trung.     Dẫn giải điều n&agrave;y để n&oacute;i rằng, cho d&ugrave; t&ocirc;i l&agrave; một người theo học ng&agrave;nh t&agrave;i ch&iacute;nh, c&oacute; tới tr&ecirc;n 20 năm l&agrave;m kế to&aacute;n trưởng, trải qua c&aacute;c thời kỳ chiến tranh, bao cấp v&agrave; chập chững kinh tế thị trường, đ&oacute; l&agrave; những ho&agrave;n cảnh c&oacute; phần n&agrave;o ảnh hưởng đến những c&acirc;u thơ của t&ocirc;i. Nhưng ngẫm thật kỹ ra th&igrave; những ảnh hưởng ấy h&igrave;nh như kh&ocirc;ng phải.     M&agrave; thực ra c&aacute;i hồn thơ của t&ocirc;i l&agrave; sự tiếp nhận v&ocirc; thức của đời sống, cảm x&uacute;c, thi ảnh của những năm th&aacute;ng thơ trẻ. Đối với t&ocirc;i, những dấu ấn tuổi thơ l&agrave; thứ được lưu giữ vĩnh viễn trong t&acirc;m hồn m&igrave;nh. C&ograve;n những năm th&aacute;ng sau n&agrave;y chỉ l&agrave; sự bồi đắp. Những người l&agrave;m thơ th&igrave; kh&ocirc;ng bao giờ tho&aacute;t ra khỏi những &aacute;m ảnh qu&aacute; khứ v&agrave; t&ocirc;i cũng vậy. T&ocirc;i đ&atilde; từng bị cuộc đời quăng quật xuống tận đ&aacute;y theo đ&uacute;ng nghĩa đen của từ n&agrave;y. Ch&iacute;nh điều đ&oacute; đ&atilde; tạo n&ecirc;n t&iacute;nh c&aacute;ch thơ của t&ocirc;i.     - Nh&agrave; thơ Vũ quần Phương từng n&oacute;i: &quot;Văn chương thời n&agrave;o cũng c&oacute; mốt của n&oacute;&quot;. Nh&igrave;n v&agrave;o đời sống văn học h&ocirc;m nay, quả t&igrave;nh cũng c&oacute; rất nhiều thứ mốt kh&aacute;c nhau. Nhưng t&ocirc;i thấy l&agrave; anh kh&ocirc;ng đuổi theo mốt. Thơ của anh, với c&aacute;i vẻ mộc mạc của m&igrave;nh, với cảm thức về đất đai, đồng ruộng, qu&ecirc; hương, qu&aacute; khứ, lại c&ograve;n c&oacute; vẻ g&igrave; hơi... lỗi mốt nữa. Bởi vậy m&agrave; mới c&oacute; người nhận x&eacute;t, Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; nh&agrave; thơ c&oacute; thứ hạng trong văn học Việt Nam đương đại, nhưng lại kh&ocirc;ng được dư luận ch&uacute; &yacute;. Vậy, anh c&oacute; thể n&oacute;i g&igrave; về c&aacute;i gọi l&agrave; thời trang trong văn học?       + Theo t&ocirc;i nghĩ văn chương n&oacute;i ri&ecirc;ng v&agrave; nghệ thuật n&oacute;i chung kh&ocirc;ng bao giờ l&agrave; thời trang cả. T&ocirc;i kh&ocirc;ng d&aacute;m coi thơ l&agrave; thời trang. V&igrave; thế n&ecirc;n chả dại g&igrave; m&agrave; t&ocirc;i lại mất thời gian sắm sanh, soạn sửa. Kh&ocirc;ng mấy khi t&ocirc;i quan t&acirc;m đến việc người ta ng&oacute; ng&agrave;ng m&igrave;nh ra sao. T&ocirc;i chỉ ng&oacute; ng&agrave;ng ch&iacute;nh t&ocirc;i, xem c&oacute; khi n&agrave;o m&igrave;nh trở n&ecirc;n ph&ocirc; diễn kh&ocirc;ng.     Với t&ocirc;i, những người coi văn chương l&agrave; thời trang, đến với văn chương như đến với một thứ thời trang l&agrave; những người thiếu bản lĩnh. V&igrave; thời trang l&agrave; thứ để người ta nh&igrave;n v&agrave;o anh, chứ kh&ocirc;ng phải những thứ tự anh. Nh&agrave; thơ c&oacute; nhiều người y&ecirc;u qu&yacute; m&igrave;nh dĩ nhi&ecirc;n l&agrave; tốt rồi. Nhưng với t&ocirc;i, c&oacute; khi chỉ c&oacute; một người đọc m&igrave;nh cũng đ&atilde; l&agrave; rất mừng.     - Anh từng tham gia qu&acirc;n đội nhiều năm, l&agrave; một người l&iacute;nh ph&aacute;o binh v&agrave;o sinh ra tử, chiến đấu c&ugrave;ng những đồng đội nổi tiếng trong l&agrave;ng văn chương c&ugrave;ng thời như Nguyễn Tr&iacute; Hu&acirc;n, Đỗ Chu, Thao Trường, Duy Kh&aacute;n. Nhưng t&ocirc;i nhận thấy anh kh&ocirc;ng viết nhiều về chiến tranh. C&oacute; lẽ n&agrave;o chiến tranh đ&atilde; kh&ocirc;ng trở th&agrave;nh nỗi &aacute;m ảnh đủ th&ocirc;i th&uacute;c để anh cầm b&uacute;t?       + Thơ t&ocirc;i kh&ocirc;ng phải kh&ocirc;ng từng viết về chiến tranh nhưng nếu lượng h&oacute;a th&igrave; quả t&igrave;nh cũng kh&ocirc;ng nhiều. N&oacute;i về qu&aacute; khứ chiến tranh, thực l&ograve;ng l&agrave; t&ocirc;i muốn Qu&ecirc;n, v&igrave; khi đương đầu với n&oacute;, ch&uacute;ng ta đ&atilde; thể hiện kiệt c&ugrave;ng sự Nhớ.     Ch&uacute;ng ta đ&atilde; kh&ocirc;ng ngần ngại tổn m&aacute;u, hao xương v&agrave; tận hiến tuổi trẻ để chiến thắng. V&agrave; b&acirc;y giờ l&agrave; l&uacute;c c&oacute; thể được tạm Qu&ecirc;n đi để c&oacute; thời gian l&agrave;m nhiều việc kh&aacute;c. Nhưng hiềm nỗi, chiến tranh l&agrave; kh&ocirc;ng thể Qu&ecirc;n v&agrave; kh&ocirc;ng được ph&eacute;p Qu&ecirc;n.     Trong trường ca &quot;Trầm t&iacute;ch&quot; của t&ocirc;i, nếu để &yacute;, mặc d&ugrave; kh&ocirc;ng n&oacute;i trực diện, nhưng xuy&ecirc;n suốt t&aacute;c phẩm l&agrave; b&oacute;ng d&aacute;ng của chiến tranh. N&oacute; được lấp sau những nỗi đau kh&aacute;c...         B&igrave;nh Nguy&ecirc;n Trang (thực hiện)         
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-13:21316</id>
 <title>Tôn vinh văn chương trên hộp đựng thuốc lá</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/21316" /> 
  
 <updated>2007-07-13T07:09:39+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Nguyễn Thuỵ Kha                  Một thương nh&amp;acirc;n Việt Nam sang Paris c&amp;ocirc;ng chuyện, khi về Hải Ph&amp;ograve;ng khoe ngay với nghệ sĩ nh&amp;acirc;n d&amp;acirc;n ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
TIN VĂN 
BÀI BÁO 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
     Nguyễn Thuỵ Kha                  Một thương nh&acirc;n Việt Nam sang Paris c&ocirc;ng chuyện, khi về Hải Ph&ograve;ng khoe ngay với nghệ sĩ nh&acirc;n d&acirc;n Đ&agrave;o Trọng Kh&aacute;nh: B&aacute;c hay nhắc đến b&aacute;c Cương (tức nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương) trong cuộc rượu, em mua về l&agrave;m qu&agrave; cho b&aacute;c một thứ c&oacute; li&ecirc;n quan tới b&aacute;c Cương. &nbsp;  Khi người thương nh&acirc;n lấy từ trong t&uacute;i quần ra một hộp đựng thuốc l&aacute;, nh&igrave;n v&agrave;o qu&agrave; tặng, NSND Đ&agrave;o Trọng Kh&aacute;nh qu&aacute; kinh ngạc. H&oacute;a ra tr&ecirc;n hộp đựng thuốc l&aacute; h&igrave;nh chữ nhật c&oacute; in đ&agrave;ng ho&agrave;ng t&ecirc;n trường ca Trầm tr&iacute;ch (Sediment) của Ho&agrave;ng Trần Cương vừa được nh&agrave; xuất bản Đ&agrave; Nẵng dịch sang tiếng Anh với lời giới thiệu tr&acirc;n trọng của Gi&aacute;o sư Ho&agrave;ng Ngọc Hiến. Tr&ecirc;n hộp in đầy đủ t&ecirc;n t&aacute;c giả: Ho&agrave;ng Trần Cương (viết đ&uacute;ng tiếng Việt c&oacute; dấu), t&ecirc;n trường ca bằng tiếng Anh: Sediment, t&ecirc;n thể loại bằng tiếng Anh: Long Poem, t&ecirc;n nơi giới thiệu t&aacute;c giả n&agrave;y tr&ecirc;n hộp đựng thuốc l&aacute;: &nbsp;  Sein -   Paris   (tức l&agrave; nh&agrave; s&aacute;ch Sein b&ecirc;n s&ocirc;ng Sein ở   Paris  ). Nhận được qu&agrave; tặng, NSND Đ&agrave;o Trọng Kh&aacute;nh mừng cho bạn qu&aacute;, anh vội gọi từ Hải Ph&ograve;ng l&ecirc;n to&agrave; soạn Thời b&aacute;o T&agrave;i ch&iacute;nh Việt Nam - nơi nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương đương nhiệm vị tr&iacute; Tổng Bi&ecirc;n tập. Đ&uacute;ng ng&agrave;y B&aacute;o ch&iacute; C&aacute;ch mạng Việt   Nam     21/6/2007    , hai người bạn gặp nhau v&agrave; hộp đựng thuốc l&aacute; đ&atilde; được NSND Đ&agrave;o Trọng Kh&aacute;nh chuyển tặng cho nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương. Vậy l&agrave; Ch&acirc;u đ&atilde; về Hợp Phố v&agrave;o đ&uacute;ng ng&agrave;y rất c&oacute; ấ nghĩa n&agrave;y.            Theo lời người thương nh&acirc;n, đ&acirc;y l&agrave; một h&igrave;nh thức giới thiệu s&aacute;ch đặc biệt của nh&agrave; s&aacute;ch Sein- Paris.  &nbsp; Một h&igrave;nh thức giới thiệu t&ocirc;n vinh văn chương. Kh&aacute;ch đến mua s&aacute;ch tới mức tiền quy định l&agrave; được tặng th&ecirc;m một hộp đựng thuốc l&aacute; như tr&ecirc;n. Nếu kh&aacute;ch kh&ocirc;ng mua s&aacute;ch th&igrave; c&oacute; thể mua thẳng hộp đựng thuốc l&aacute; c&oacute; in t&aacute;c phẩm m&igrave;nh ưa th&iacute;ch. Cũng theo lời người thương nh&acirc;n, c&oacute; rất nhiều t&aacute;c phẩm nổi tiếng thế giới được nh&agrave; s&aacute;ch Sein -   Paris   giới thiệu tr&ecirc;n hộp đựng thuốc l&aacute;. Với Việt   Nam    , ngo&agrave;i trường ca Trầm t&iacute;ch của Ho&agrave;ng Trần Cương, anh c&ograve;n thấy giới thiệu tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh&Otilde; của Bảo Ninh v&agrave; tập thơ S&oacute;ng triều Đ&ocirc;ng của Huy Cận.       Nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Trần Cương sau khi sững sờ nhận m&oacute;n qu&agrave; tặng độc đ&aacute;o n&agrave;y từ NSND Đ&agrave;o Trọng Kh&aacute;nh mới lục t&igrave;m trong tư duy để tự giải th&iacute;ch v&igrave; sao nh&agrave; s&aacute;ch Sein -   Paris   lại c&oacute; trường ca của anh. H&oacute;a ra sau khi xuất bản, Nh&agrave; xuất bản Đ&agrave; Nẵng c&oacute; chuyển sang thị trường s&aacute;ch Ba Lan v&agrave;i trăm tập. Một nh&agrave; thơ bạn b&egrave; của Ho&agrave;ng Trần Cương l&agrave; L&acirc;m Quang Mỹ mừng qu&aacute; đ&atilde; đem t&aacute;c phẩm đi giới thiệu ở nhiều nước ch&acirc;u &Acirc;u trong đ&oacute; c&oacute; nh&agrave; s&aacute;ch Sein - Paris. Đấy l&agrave; sức sống kỳ diệu của những t&aacute;c phẩm văn chương c&oacute; gi&aacute; trị. Ch&iacute;nh s&aacute;ch khi đoạt được v&agrave;i giải thưởng trong nước trong đ&oacute; c&oacute; giải thưởng Hội Nh&agrave; văn Việt Nam năm 2000, Ho&agrave;ng Trần Cương kh&ocirc;ng thể nghĩ được rằng sau 7 năm, &nbsp;  t&aacute;c phẩm ấy của anh lại được dịch sang tiếng Anh, rồi lại được b&agrave;y b&aacute;n ở ch&acirc;u &Acirc;u v&agrave; kỳ lạ nhất l&agrave; lại được giới thiệu tr&ecirc;n hộp đựng thuốc l&aacute; của nh&agrave; s&aacute;ch Sein - Paris.             Theo lời người thương nh&acirc;n, hộp đựng thuốc l&aacute; anh mua chỉ l&agrave; hộp c&oacute; bọc vỏ da. C&ograve;n ở những hộp đựng thuốc l&aacute; vỏ kim loại, anh c&ograve;n thấy tr&ecirc;n mặt hộp c&oacute; in khắc ch&acirc;n dung Ho&agrave;ng Trần Cương, nhưng v&igrave; qu&aacute; nhiều tiền n&ecirc;n anh kh&ocirc;ng d&aacute;m mua. C&acirc;u chuyện vui về hộp đựng thuốc l&aacute; n&agrave;y đ&atilde; được nh&agrave; văn Đ&agrave; Linh v&agrave; gi&aacute;o sư Ho&agrave;ng Ngọc Hiến kể cho rất nhiều người bạn đọc Việt Nam tại Paris. Vậy m&agrave; dịch giả nổi tiếng Phan Huy Đường vẫn chưa t&igrave;m mua được.       Ho&agrave;ng Trần Cương nh&igrave;n hộp đựng thuốc l&aacute; c&oacute; in t&ecirc;n m&igrave;nh v&agrave; t&aacute;c phẩm m&igrave;nh th&igrave; bần thần đến ch&aacute;n hẳn. Mặt anh l&uacute;c ấy giống như c&acirc;u thơ anh: Mặt anh buồn như đ&aacute; - ai vất ra ngo&agrave;i đồng. Cả một đời l&iacute;nh chiến, đổi bao nhi&ecirc;u hiểm nguy, bao nhi&ecirc;u vết thương để được một trường ca, thế cũng l&agrave; đủ tự an ủi m&igrave;nh, an ủi đồng đội thế hệ m&igrave;nh, anh đ&acirc;u ngờ t&aacute;c phẩm đ&atilde; tho&aacute;t khỏi m&igrave;nh v&agrave; hiện diện một c&aacute;ch kỳ lạ thế.   Anh c&agrave;ng kh&ocirc;ng ngờ rằng nhờ vậy, sắp tới anh v&agrave; gi&aacute;o sư Ho&agrave;ng Ngọc Hiến được mời sang Đại học Nh&acirc;n văn Da lat (  Texas   - Hoa Kỳ) để hội thảo t&aacute;c phẩm n&agrave;y.                     
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-06:20679</id>
 <title>TRƯỜNG CA TRẦM TÍCH (18 -19)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/20679" /> 
  
 <updated>2007-07-06T22:55:39+07:00</updated> 
 <summary type="text">    17. Giao cảm ph&amp;ugrave; sa       &amp;nbsp;      &amp;nbsp;    Qu&amp;agrave; tặng của những th&amp;aacute;ng ng&amp;agrave;y b&amp;igrave;nh y&amp;ecirc;n      L&amp;agrave; những lo&amp;agrave;i hoa kh&amp;ocirc;ng nở ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
     17. Giao cảm ph&ugrave; sa       &nbsp;      &nbsp;    Qu&agrave; tặng của những th&aacute;ng ng&agrave;y b&igrave;nh y&ecirc;n      L&agrave; những lo&agrave;i hoa kh&ocirc;ng nở theo m&ugrave;a vụ      Thanh thản đất trời      Thanh thản thời gian      S&ocirc;ng ngắm n&uacute;i &ecirc;m đềm m&acirc;y trắng        Biển mong s&ocirc;ng bủa s&oacute;ng xanh bờ      Hoa của nắng      L&agrave; vầng tr&aacute;n mịn m&agrave;ng kh&ocirc;ng một vết nhăn      Kh&ocirc;ng c&oacute; khe buồn k&eacute;o về b&oacute;ng tối      Hoa của đất      L&agrave; nụ cười tươi tắn      Kh&ocirc;ng cần học trong chiếc khăn tr&ugrave;m để dấu che nỗi đau v&agrave; niềm vui sướng      Của &iacute;t ỏi th&aacute;ng năm mưa nắng nhọc nhằn      Cha muốn n&oacute;i với c&aacute;c con về một chốn qu&ecirc; hương      Kh&ocirc;ng phải bằng c&aacute;ch người ta c&ocirc; thuốc bắc      Kiếm sống thời n&agrave;y      T&iacute;nh bằng gi&acirc;y khắc      Nhưng gi&agrave;u kh&oacute; m&agrave; chi      Khi tr&aacute;i tim chỉ c&ograve;n l&agrave; c&aacute;i lọ đựng tro của lửa      &nbsp;      Sau n&agrave;y c&aacute;c con lớn l&ecirc;n      Đất qu&ecirc; ta vẫn bạt ng&agrave;n gi&oacute; nắng      Vẫn b&oacute;ng c&ograve; bay thắm ca dao      V&agrave; c&oacute; cả những th&acirc;n c&ograve; kẹt v&agrave;o kẽ tre trong m&ugrave;a b&atilde;o      C&oacute; cả con đường l&agrave;ng gồ sống lưng tr&acirc;u dựng một khung nh&agrave; tr&ecirc;n m&aacute;y t&iacute;nh      Khi con nhỡ tay ấn nhầm ph&iacute;m lập tr&igrave;nh      &nbsp;      Thời của cha      Rồi cũng sẽ qua như t&aacute;o rụng th&igrave;nh l&igrave;nh      D&ugrave; chua d&ugrave; ngọt      Những m&ugrave;a tr&aacute;i xanh      Những ng&agrave;y tr&aacute;i ch&iacute;n      Sẽ lại về trong k&yacute; ức tươi non      Sẽ lại về giữa vui buồn n&oacute;ng lạnh      Cuối hạ đầu xu&acirc;n      Lấp l&oacute; tr&aacute;i b&oacute;i c&agrave;nh      Thời của cha      B&ecirc;n trang s&aacute;ch xanh xao b&oacute;ng s&uacute;ng      Biết l&agrave;m sao      C&acirc;y muốn lặng      Gi&oacute; chẳng đừng      Thời của cha      Qu&aacute; nửa ngập trong rừng      Con đừng tr&aacute;ch sao t&iacute;nh cha kh&ocirc; cứng      Nếu con hiểu      Dẫu một ch&uacute;t th&ocirc;i nhưng trời ơi l&agrave;m sao c&oacute; được      Dằng dặc cả vạn ng&agrave;y      Tr&aacute;i tim cha ng&uacute;n ch&aacute;y      Cha nhớ nh&agrave;      Nhớ mẹ      Nhớ qu&ecirc; hương      Cha vuốt mắt      Nhặt t&ecirc;n      Từng hy vọng      M&agrave; c&oacute; kh&oacute;c nổi đ&acirc;u      Nước mắt cạn l&acirc;u rồi      &nbsp;      Thời của cha      Nghi&ecirc;ng ngả xiết tr&ocirc;i      Đ&atilde; rớt lại sau lưng      Những miền tiếc nuối      Đ&atilde; mịn m&agrave;ng ph&ugrave; sa      Những bến bờ chờ đợi      Để sớm mai n&agrave;y      Mắt con mướt xanh      M&acirc;y trắng lại về l&agrave;ng giong chiều đến      Nắng tinh kh&ocirc;i      Thơm thảo gi&oacute; trời      V&agrave; s&ocirc;ng suối      M&aacute;t l&agrave;nh chao s&oacute;ng      Lại giao ho&agrave; như buổi khai thi&ecirc;n      Như chiều qu&ecirc;      M&ugrave;a ch&iacute;n rục đồng      &nbsp;      Con ơi con      Sau n&agrave;y lớn l&ecirc;n      Nhỡ c&oacute; buồn lo h&atilde;y về qu&ecirc; nội      H&atilde;y cố bứt m&igrave;nh khỏi phố      Thả hồn ra ngoại &ocirc;      Ở đ&oacute;      C&oacute; đồng l&agrave;ng mang m&agrave;u ngọn đuốc      C&oacute; ngọn gi&oacute; l&agrave;nh khoả m&aacute;t t&acirc;m tư      C&oacute; huyền thoại      C&ugrave;ng c&aacute;c con độc thoại      Nơi Th&aacute;nh Gi&oacute;ng bay l&ecirc;n      Nơi c&ocirc; Tấm hiện về      &nbsp;      V&agrave; ở đ&oacute;      Đất đai c&ograve;n nhễ nh&atilde;i      Giữa những đổi trao      Nhượng b&aacute;n      Chuyển dời      Đất thầm lặng      Tự m&igrave;nh linh ứng      B&ecirc;n những bản hợp đồng mọc hậu bối sụm lưng      &nbsp;      Con ơi con      Kh&ocirc;ng c&oacute; mảnh đất n&agrave;o l&agrave; đất khổ      Cha vừa kịp nhận ra      Khi sống qu&aacute; nửa đời      Dẫu mỗi năm về thăm qu&ecirc; ngoại      Con m&iacute;m lợi m&iacute;m m&ocirc;i      K&eacute;o l&ecirc;n từ ruột đất      Một nửa g&agrave;u nước th&ocirc;i      Đem tặng buổi chiều      Để chuộc lại m&agrave;u xanh x&oacute;m mạc      Đang lả dần      Tr&ecirc;n vạt mạ non      &nbsp;      Tr&ecirc;n tr&aacute;n con      Mồ h&ocirc;i đốm bạc      Lần đầu ti&ecirc;n      Lần đầu ti&ecirc;n cha nghe tiếng con thất lạc      Cha ơi cha      Con xin cha đừng b&aacute;n đất      Rồi biết kiếm đ&acirc;u ra nước giếng ngọt thế n&agrave;y      &nbsp;      Cha lạnh người      N&acirc;ng nắm đất tr&ecirc;n tay      Run rẩy thấy      M&agrave;u tr&aacute;i tim đồng đội      V&agrave; thấy cả điều n&agrave;y      Mai ng&agrave;y con sẽ hiểu      Tự thuở tổ ti&ecirc;n ta đất cũng đ&atilde; thắm m&agrave;u      &nbsp;        &nbsp;          &nbsp;         18. Vốn v&agrave; l&atilde;i       &nbsp;      Mẹ ơi      Lẽ ra con cũng đ&atilde; như bao đồng đội      Khi đất nước m&igrave;nh trận mạc      Những ng&agrave;y sống b&acirc;y giờ      Dẫu c&ograve;n phần lấm l&aacute;p      Nhưng với con      Kể như l&agrave; l&atilde;i      &nbsp;      M&oacute;n nợ n&agrave;y      Con biết trả sao      Biết trả ra sao      Khoản lợi nhuận con đang thừa hưởng      Phảng phất đ&ecirc;m ng&agrave;y lớp lớp kh&oacute;i hương      Của những th&aacute;ng năm      Đất đ&aacute; c&ograve;n sưng sượng      Của những qu&aacute; khứ gần      Sớm nguội      Của những qu&aacute; khứ xa      Ph&aacute;t xạ &acirc;m thầm      &nbsp;      Mẹ ơi      Lẽ ra thay cho tấm hu&acirc;n chương tr&ecirc;n ngực      Tấm hu&acirc;n chương      Kh&ocirc;ng hiểu sao b&acirc;y giờ lại c&oacute; người l&eacute;n nh&eacute;t v&agrave;o ngăn k&yacute; ức      L&agrave; phiến đ&aacute; xanh      Lạnh cứng b&igrave;a rừng      Đồng đội dựng l&ecirc;n tr&ecirc;n nấm mồ của con ng&agrave;y thất trận      Như đ&atilde; bao lần      H&agrave;ng d&atilde;y ba l&ocirc; được gửi về hậu tuyến      &Ocirc;i ! Những chiếc ba l&ocirc;      C&ograve;n nhưng nhức xanh thơm lựng m&ugrave;i hồ      Th&ocirc;i qu&agrave;ng v&agrave;o vai      M&agrave; qu&agrave;ng t&ecirc;n của l&agrave;ng của phố      Tr&ecirc;n những tấm bia Đẫm m&aacute;u c&aacute;c anh      Mẹ ơi      B&acirc;y giờ c&ograve;n được duỗi hai c&aacute;nh &nbsp;  tay thanh thản      Kh&ocirc;ng c&ograve;n co l&ecirc;n trước ngực      Dấu t&iacute;ch thời đao binh      Khi tay phải lăm lăm theo tay tr&aacute;i      Chẳng s&oacute;t ng&oacute;n tay n&agrave;o      Cho mẹ cho em      Buổi đồng qu&ecirc; rộ m&ugrave;a gặt h&aacute;i      Buổi trăng l&ecirc;n em tự vuốt b&oacute;ng m&igrave;nh      &nbsp;      Mẹ ơi      Tư bản của mỗi người ch&iacute;nh l&agrave; vận may của họ      Tư bản của ri&ecirc;ng con      L&agrave; cuộc sống mẹ cho      Những đồng vốn bằng xương cha da mẹ      Nương n&aacute;u trong tim      Thắm đỏ nghĩa t&igrave;nh      &nbsp;      Con mang lưng vốn hết tuổi kh&oacute;c nh&egrave; đầu tư v&agrave;o đời l&iacute;nh      Đối mặt c&ugrave;ng th&aacute;ng năm      Đọ sức với qu&acirc;n th&ugrave; tận rừng s&acirc;u r&uacute; thẳm      Bằng sức mạnh của trở trăn      Bằng tốc độ      Của l&agrave;n - bắn - thẳng      Con quay những - đồng - vốn - th&acirc;n - m&igrave;nh hết v&ograve;ng n&agrave;y v&ograve;ng kh&aacute;c      Bất kể m&ugrave;a mưa m&ugrave;a kh&ocirc; Bất kể đ&ecirc;m gi&ocirc;ng ng&agrave;y hạn      Con mang sức trai      Chọi c&ugrave;ng s&uacute;ng đạn      Mang mạng sống của m&igrave;nh h&ugrave;n với bao đồng đội      Kinh doanh tr&ecirc;n trận mạc      Giật gi&agrave;nh với đạn bom      Phần đất l&atilde;i      &nbsp;      Một phương &aacute;n sai l&agrave; ch&aacute;y vốn      Một giải ph&aacute;p nhầm l&agrave; bợt mặt trắng tay      Biết mấy th&aacute;ng năm      Những người l&iacute;nh nhặt từng xu lẻ      Đ&acirc;u chỉ ng&agrave;y một ng&agrave;y hai      V&agrave; c&oacute; thể      Ho&aacute; tro t&agrave;n trong lửa      Con vẫn tung cuộc đời con - ch&uacute;t - vốn - liếng- cuối - c&ugrave;ng của mẹ l&ecirc;n chặn họng s&uacute;ng th&ugrave;      C&ugrave;ng đồng đội gom từng ph&acirc;n lợi nhuận      Để gộp v&agrave;o h&ocirc;m nay      Mẹ ơi      Khoản vay n&agrave;o rồi cũng phải trả      Chưa trả được b&acirc;y giờ      Th&igrave; khất đến ng&agrave;y mai      Nhưng sẽ kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều ng&agrave;y mai lắm đ&acirc;u      V&agrave; con c&agrave;ng kh&ocirc;ng thể      G&aacute;n cho mai sau      D&ugrave; một cắc nợ nần      Vốn tự c&oacute; của một đời chắt b&oacute;p      Mẹ gạn từ ch&eacute;o &aacute;o đẫm mồ h&ocirc;i      Mẹ vớt từ b&aacute;t ri&ecirc;u cua chiều hạ      Của những đồng qu&ecirc; gi&oacute; m&aacute;y bạc trời      Những ng&agrave;y con ở trận đ&atilde; xa rồi      Sao mỗi đ&ecirc;m vẫn vật m&igrave;nh thức ngủ      V&acirc;ng c&oacute; thể l&agrave; con chưa đầy đặn      Với những g&igrave; dạo ấy      C&aacute;c anh trao      Nhưng thưa mẹ      Trời ngớt m&ugrave;a gi&ocirc;ng b&atilde;o      V&agrave; con đang c&oacute; th&aacute;ng ng&agrave;y      C&oacute; lớp đ&agrave;n em      Lớn nhanh bức bối      C&oacute; đ&ocirc;i b&agrave;n tay      Rảnh rang đ&ocirc;i ch&uacute;t      Đ&ocirc;i b&agrave;n tay lại cầm c&agrave;y cầm b&uacute;t      Khi đắng l&ograve;ng nắn n&oacute;t dấu v&agrave;o thơ      &nbsp;      V&acirc;ng c&oacute; thể l&agrave; con đ&atilde; như bao người l&iacute;nh      Cầu mong      Đất nước m&igrave;nh      Th&ocirc;i gặp hoạ chiến chinh      &nbsp;      Những ng&agrave;y con đang sống b&acirc;y giờ      Kể như l&agrave; l&atilde;i&hellip;      &nbsp;      &nbsp;       19. Miền Trung         &nbsp;        &nbsp;      Bao giờ em về thăm      Mảnh đất qu&ecirc; anh một thời ng&uacute;n lửa      Miền Trung mỏng v&agrave; sắc như cật nứa      Chuốt ruột m&igrave;nh th&agrave;nh dải lụa s&ocirc;ng Lam      &nbsp;      Miền Trung      Tấm lưng trần đen sạm      Những đốt sống Trường Sơn lởm chởm dăng m&agrave;n      Tho&aacute;ng b&oacute;ng giặc n&uacute;i bửa th&agrave;nh m&aacute;ng s&uacute;ng      Những đứa con văng như mảnh đạn      Thương mẹ một m&igrave;nh trời sinh đ&aacute; mồ c&ocirc;i      &nbsp;      Miền Trung      Đ&atilde; bao đời n&uacute;i với bể kề đ&ocirc;i      &Ocirc;i! Biển Đ&ocirc;ng - giọt nước mắt của mu&ocirc;n ng&agrave;n thế hệ      N&oacute;ng hổi như vừa lăn xuống      Theo những tảng đ&aacute; cụt đầu của Trường Sơn uy nghi&ecirc;m      Miền Trung      C&acirc;u v&iacute; dặm nằm nghi&ecirc;ng      Tr&ecirc;n nắng v&agrave; dưới c&aacute;t      Đến c&acirc;u h&aacute;t cũng hai lần s&agrave;ng lại      Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm      &nbsp;      Miền Trung      Bao giờ em về thăm      Mảnh đất ngh&egrave;o mồng tơi kh&ocirc;ng kịp rớt      L&uacute;a con g&aacute;i m&agrave; gầy c&ograve;m &uacute;a đỏ      Chỉ gi&oacute; b&atilde;o l&agrave; tốt tươi như cỏ      Kh&ocirc;ng ai gieo mọc trắng mặt người      &nbsp;      Miền Trung      Eo đất n&agrave;y thắt đ&aacute;y lưng ong      Cho t&igrave;nh người đọng mật      Em gắng về      Đừng để mẹ gi&agrave; mong&hellip;      &nbsp;      &nbsp;    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-06:20677</id>
 <title>TRƯỜNG CA TRẦM TÍCH (15 -17)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/20677" /> 
  
 <updated>2007-07-06T22:46:07+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Gh&amp;igrave;m đầu v&amp;agrave;o c&amp;ocirc;ng việc      Vẫn lo toan gia đ&amp;igrave;nh      Như người mặc &amp;aacute;o gấm      Đi về lẫn v&amp;agrave;o đ&amp;ecirc;m          Xứ Nghệ ơi, ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
    Gh&igrave;m đầu v&agrave;o c&ocirc;ng việc      Vẫn lo toan gia đ&igrave;nh      Như người mặc &aacute;o gấm      Đi về lẫn v&agrave;o đ&ecirc;m          Xứ Nghệ ơi, xứ Nghệ      Cực đoan đến v&ocirc; c&ugrave;ng      C&oacute; rừng chen với bể      Buốt lạnh c&ugrave;ng nắng nung      &nbsp;      Ai người đi ra bể      Ai người ngược l&ecirc;n rừng      Vẫn đậm chất xứ Nghệ      N&oacute;ng nảy đầy bao dung      &nbsp;      Biết ng&agrave;y mai gạo hết      Sấp mặt xuống luống c&agrave;y      R&iacute;t thuốc l&agrave;o ăn kh&oacute;i      Trằn m&igrave;nh trả nợ vay      &nbsp;      Xứ Nghệ ơi xứ Nghệ      Hiện h&igrave;nh c&ugrave;ng miền Trung      Đ&atilde; thế v&agrave; m&atilde;i thế      Giữa th&aacute;ng năm điệp tr&ugrave;ng      B&acirc;y giờ con c&aacute; gỗ      Thong dong giữa đại ng&agrave;n      Nghe n&oacute;i rồi ho&aacute; thạch      Lặn v&agrave;o d&ograve;ng s&ocirc;ng Lam      &nbsp;      &nbsp;       16. Đ&aacute; đỏ       &nbsp;      &nbsp;      Đ&aacute; đỏ kết tinh từ m&aacute;u người      Đ&atilde; ng&agrave;n đời ch&igrave;m nghỉm đất s&acirc;u      &nbsp;      L&agrave;ng ngh&egrave;o      Sao c&ograve;n lắm r&aacute;c      Để đất đai sinh rặt chổi c&ugrave;n      Những đồi chổi r&agrave;nh      Những tru&ocirc;ng chổi đ&oacute;t      Qu&eacute;t vẹt trời miền Trung      Cạnh đ&aacute; sắc c&ograve;n hằn nguy&ecirc;n vết ch&eacute;m      Dấu t&iacute;ch th&aacute;ng năm buồn      Ngh&egrave;o kh&oacute; cắn x&eacute; nhau      Con đi qua những địa tầng mưng m&aacute;u      Gặp những &nbsp;  h&igrave;nh nh&acirc;n rỗng tim      Gặp những trung thần chết đứng      Gặp những vương triều x&ocirc; nghi&ecirc;ng ch&iacute;nh sử      B&acirc;y giờ hoai rữa hư kh&ocirc;ng      &nbsp;      Lũ đ&agrave;n &ocirc;ng      Mặt m&agrave;y như ch&oacute; vện      Dưới hang hốc b&ograve; l&ecirc;n      Sau một ng&agrave;y      Người đột lốt ma      Sau một đ&ecirc;m      Ma lột th&agrave;nh người      &nbsp;      Đ&aacute; đỏ      Đ&acirc;u chỉ l&agrave; may mắn      Của người hay của ta      Lẫn trong đ&aacute; v&ocirc;i, đ&aacute; mồ c&ocirc;i, đ&aacute; mẳn      Lẫn trong những cơn ho khản đắng      Lẫn trong trận mưa rừng nhấm nhẳng      Đ&aacute; đỏ hiện h&igrave;nh      Đ&aacute; đỏ mất tăm      &nbsp;      Ta lẫn v&agrave;o vỉa mạch xa xăm      Chạm h&agrave;i cốt bao thời l&iacute;nh trận      B&ecirc;n thanh kiếm trần kh&ocirc;ng rỉ      H&ograve;n đất rụng tr&ecirc;n đầu      &nbsp;      Ngỡ vẳng tiếng ngựa phi      Ta men theo ho&aacute; thạch trơ l&igrave;      Thấy người sảy ch&acirc;n ng&atilde; quỵ      Thấy người chết kh&ocirc;ng kịp k&ecirc;u      &nbsp;      Mẹ ơi      Đ&aacute; đỏ kết tinh từ m&aacute;u người lương thiện      Trầm uất g&igrave; bẹp d&iacute; dưới vực s&acirc;u      Mảnh đất n&agrave;y ngỡ c&oacute; g&igrave; đ&acirc;u      Ngo&agrave;i gi&oacute; L&agrave;o bỏng r&aacute;t      Bạc phau trang vở trắng học tr&ograve;      &nbsp;      Con kh&ocirc;ng tin mảnh đất n&agrave;y rụi rọ      Ai ra đi cũng chẳng muốn quay về      C&oacute; một mảnh đời c&ograve;n trong đống r&aacute;c      Xin mẹ cho con bới t&igrave;m      Con kh&ocirc;ng tin      Xứ n&agrave;y đ&oacute;i lịm      Khi ch&acirc;n trời vẫn rợp c&aacute;nh chim      Giữa ngổn ngang đ&aacute; gan g&agrave; thi&ecirc;m thiếp      Nh&uacute; l&ecirc;n c&acirc;u v&iacute; dặm đậm đ&agrave;      &nbsp;      Con l&agrave; thằng con trai của cha      Kh&ocirc;ng tin nh&agrave; m&igrave;nh suốt đời lợp rạ      Kh&ocirc;ng tin da đ&agrave;n &ocirc;ng l&agrave;ng ta hễ quệt m&oacute;ng tay v&agrave;o l&agrave; bong như vẩy c&aacute;      Thường mượn kh&oacute;i thuốc l&agrave;o chườm nỗi x&oacute;t xa      V&agrave; thả xuống s&ocirc;ng đống ưu tư để tống khứ bao trưa chiều mệt lử      &nbsp;      Những đ&ecirc;m rằm      Con quỳ trước &aacute;n thư      Lặng lẽ thắp hương      Lật từng trang gia phả      Cầu mong đ&aacute; mềm như đất      Để nhỡ c&oacute; va v&agrave;o kh&ocirc;ng gẫy cẳng qu&egrave; tay      Để khi được c&ograve;n canh chừng khi mất      &Ocirc;i! Những vi&ecirc;n đ&aacute; đỏ trớt trầy      Đ&atilde; ng&agrave;n đời chui lủi với ho&agrave;ng sơ      &nbsp;      Trai l&agrave;ng ta      Rồng rắn theo nhau l&ecirc;n miền ngược      &Acirc;m thầm như nước      Lần t&igrave;m qu&aacute; khứ bớt vận may      Qu&aacute; khứ ngủ v&ugrave;i trong đất      &nbsp;      Lặng c&acirc;m tr&ugrave;ng điệp thượng ng&agrave;n      N&iacute;n bặt đ&ecirc;m ng&agrave;y      Kh&ocirc;ng h&eacute; một c&acirc;u      Thất cơ rồi lỡ vận      &nbsp;      Như người l&iacute;nh kh&ocirc;ng cam l&agrave;ng bại trận      Găm mặt m&agrave;y l&ecirc; hết với b&ugrave;n đen      Những số phận kh&ocirc;ng bắt &aacute;nh đ&egrave;n      Đem sức v&oacute;c thử một lần may mắn      Họ l&agrave; con      Trong con c&oacute; họ      T&igrave;m tương lai ngay ch&iacute;nh tay m&igrave;nh      Trời tr&ecirc;n đầu c&oacute; l&uacute;c bớt xanh      Đất dưới ch&acirc;n      C&oacute; kỳ đỡ lạnh      Những hố h&agrave;o đ&aacute; đỏ gầy xanh      Những mặt to&agrave;n sương gi&oacute;      Con lặng soi h&ograve;n đ&aacute; đỏ tr&ecirc;n tay      Gặp sắc lửa th&aacute;ng năm binh biến      Gặp d&aacute;ng mẹ buồn lo khẩn nguyện      Gặp m&agrave;u xanh h&uacute;t hồn thăm thẳm mắt em      &nbsp;      Đ&aacute; đỏ      Mặt trời ngầm của đất      Lưu giữ trong m&igrave;nh      Cốt l&otilde;i nh&acirc;n sinh      &nbsp;      &nbsp;      &nbsp;      &nbsp;      Từ đất v&ugrave;i c&aacute;t lấp      Lại hiển linh      Nơi cơ khổ bần h&agrave;n      &nbsp;      Mẹ ơi      Sau những th&aacute;ng ng&agrave;y độn thổ      Con ngoi l&ecirc;n      Từ thăm thẳm đại ng&agrave;n      Bất chợt      Quờ tay l&ecirc;n ngực      Bắt gặp tr&aacute;i tim m&igrave;nh      Tr&aacute;i tim thắm m&agrave;u đ&aacute; đỏ      Vẫn nguy&ecirc;n h&igrave;nh thuở cắt rốn ch&ocirc;n rau.      
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-06:20676</id>
 <title>TRƯỜNG CA TRẦM TÍCH (14 -15)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/20676" /> 
  
 <updated>2007-07-06T22:40:49+07:00</updated> 
 <summary type="text">    14. Cấu tr&amp;uacute;c l&amp;agrave;ng       &amp;nbsp;    &amp;nbsp;      Thuỷ chung v&amp;agrave; nh&amp;acirc;n hậu      Những qu&amp;ecirc; l&amp;agrave;ng      Suốt một thời rặt &amp;aacute;o m&amp;agrave;u ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
     14. Cấu tr&uacute;c l&agrave;ng       &nbsp;    &nbsp;      Thuỷ chung v&agrave; nh&acirc;n hậu      Những qu&ecirc; l&agrave;ng      Suốt một thời rặt &aacute;o m&agrave;u n&acirc;u      Tre pheo cụt ngọn        Đ&ecirc;m tối trời      Lốc xo&aacute;y h&igrave;nh v&agrave;nh n&oacute;n      Mẹ chạy ra vườn tuốt l&aacute; chuối kh&ocirc;      Nh&eacute;t vội v&agrave;o khe mắt m&ugrave;a đ&ocirc;ng      Giấu che bếp lửa      &nbsp;      R&ograve;ng r&atilde; đ&ecirc;m mưa      Vẳng tiếng kh&oacute;c trẻ con      Tr&ecirc;n ngọn c&acirc;y b&ecirc;n nh&agrave; h&agrave;ng x&oacute;m      Ngo&agrave;i cổng rớt xuống tiếng k&ecirc;u của con chim ăn đ&ecirc;m      Mẹ bảo x&oacute;m ta lại c&oacute; người tử trận      Những ng&oacute;n tay bu&ocirc;ng theo tiếng thở d&agrave;i của &nbsp;  mẹ      X&aacute;o chậu than hồng      Xao x&aacute;c t&agrave;n bay      L&agrave;ng t&ocirc;i xanh      Sao những rặng tre gầy      Lại chỉ đẻ to&agrave;n bầy tre đực      Những l&oacute;ng tre v&uacute;t tr&ecirc;n miệng vực      Rợp b&oacute;ng c&ugrave;ng trời xanh      Buổi giặc trời &aacute;m s&aacute;t ban mai      Mẹ đẵn tận gốc những luỹ th&agrave;nh chắn s&oacute;ng      Những th&acirc;n tre cụt ngọn      Kết b&egrave; k&iacute;n mặt s&ocirc;ng      D&ograve;ng s&ocirc;ng đi ra biển      Những chiếc gậy tre tu&ocirc;n về ph&iacute;a biển      &nbsp;      R&ograve;ng r&ograve;ng m&ugrave;a chinh chiến      Bờ tre c&ograve;m rướn sức trổ mầm non      Một s&aacute;ng qu&acirc;n th&ugrave; ập đến      Đ&atilde; thấy tre chống nạnh đứng trước thềm      Tạnh bom rồi      Giấc ngủ tr&ograve;n đ&ecirc;m      Mẹ kh&ocirc;ng về phố      Ở thị th&agrave;nh kh&ocirc;ng c&oacute; những c&acirc;y tre cụt ngọn      &nbsp;      Mẹ trở lại c&aacute;nh đồng      Khom m&igrave;nh vớt l&uacute;a      Bữa về thăm con bất chợt nhận ra      Một cấu tr&uacute;c c&oacute; từ mu&ocirc;n thuở      Cấu tr&uacute;c h&igrave;nh b&ocirc;ng l&uacute;a      Những hạt l&uacute;a ken nhau d&agrave;y đặc      Đứng trước đứng sau      Gi&eacute; ngắn gi&eacute; d&agrave;i      Hạt mẩy kh&ocirc;ng che      Hạt gầy kh&ocirc;ng l&eacute;p      X&uacute;m nhau th&agrave;nh ruộng th&agrave;nh đồng      Kết tụ m&ugrave;a m&agrave;ng đi dọc th&aacute;ng năm      Bỗng nhớ luỹ tre l&agrave;ng      Bao quanh th&ocirc;n x&oacute;m      Những b&atilde;i bờ ken d&agrave;y tre Th&aacute;nh Gi&oacute;ng      C&aacute;i giống tre gan g&oacute;c trong gi&oacute; s&oacute;ng      Cũng x&uacute;m nhau như l&uacute;a đồng v&agrave;o vụ gặt      Cấu tr&uacute;c của l&agrave;ng hiển hiện xanh      &nbsp;      Con tắm trong kỷ niệm trong l&agrave;nh      Mải miết theo bến bờ xu&ocirc;i ngược      Nước xanh kh&ocirc;ng c&oacute; tuổi      Những con s&oacute;ng cũng xếp b&ecirc;n nhau lần lượt vỗ bờ      Những con s&oacute;ng rợp b&oacute;ng tre b&oacute;ng l&uacute;a      Cấu tr&uacute;c của l&agrave;ng      Nghĩa t&igrave;nh của mẹ      Đậm đ&agrave; nh&acirc;n &aacute;i s&acirc;u xa      &nbsp;      Ai lọc m&agrave; nước trong      Ai quấy m&agrave; s&ocirc;ng đục      N&eacute;n đau s&oacute;ng đi v&ograve;ng      Cho bờ th&ocirc;i xới lở      Những d&ograve;ng s&ocirc;ng quặn thắt      Chở đẫm m&igrave;nh ph&ugrave; sa      Nước xiết như b&agrave;o ruột      Vẫn bu&ocirc;ng m&igrave;nh đi xa      Những d&ograve;ng s&ocirc;ng gầy rộc      Những luỹ tre quanh nh&agrave;      Những c&aacute;nh đồng của mẹ      Rồi đi v&agrave;o miền xa      Rồi lặn v&agrave;o trầm t&iacute;ch      Rồi ngập tr&agrave;n nhung nhớ      Rồi trăng non b&oacute;i t&igrave;m      &nbsp;        &nbsp;          &nbsp;         15. C&aacute; gỗ         &nbsp;        &nbsp;      Năm tr&ograve;n bẩy tuổi đầu      Theo cha ra H&agrave; Nội      Biết con ai bằng cha      Đang lập lo&egrave; lớp một      &nbsp;      Cơ quan ở Ngọc H&agrave;      Trường mượn Đinh Hữu Tiệp      Tan học băng về nh&agrave;      &Ocirc;m hơi cha ngủ thiếp      &nbsp;      Lớp Một trong l&agrave;ng hoa      Hương thơm tr&agrave;n trang vở      Cạnh s&acirc;n xanh b&oacute;ng nước      Ao l&agrave;ng m&acirc;y trắng qua      &nbsp;      Cả lớp to&agrave;n người Bắc      Ri&ecirc;ng m&igrave;nh con Nghệ An      Hay giơ tay thắc mắc      M&agrave; giọng th&igrave; oang oang      &nbsp;      C&ocirc; gi&aacute;o nghe kh&ocirc;ng r&otilde;      Nhiều khi xuống tận b&agrave;n      Giọng c&ocirc; trong như gi&oacute;      N&oacute;i chậm cho r&otilde; r&agrave;ng      &nbsp;      Ngay buổi học đầu ti&ecirc;n      Đ&atilde; bị nh&agrave; trường phạt      Đứng &uacute;p mặt v&agrave;o tường      Tr&aacute;n b&acirc;y giờ vẫn r&aacute;t      &nbsp;      Bữa ấy đến phi&ecirc;n trực      Của nh&oacute;m ngồi b&agrave;n đầu      Con trai tr&egrave;o lau bảng      Con g&aacute;i xếp ghế b&agrave;n      &nbsp;      Con chỉ c&aacute;i giẻ lau      N&oacute;i với hai bạn g&aacute;i      Đưa hộ c&aacute;i n&ugrave;i trồi      Bạn lại mang mũ đến       Chuyện bắt đầu chỉ vậy      Cả nh&oacute;m ra rửa tay      Đằng ấy người m&ocirc; rứa      N&oacute;i như Chi -ca - g&ocirc;       Hai bạn cười ngặt nghẽo      T&oacute;c đu&ocirc;i g&agrave; cười theo      Lại c&ograve;n nheo cả mắt      Lại c&ograve;n dẩu cả m&ocirc;i      &nbsp;      Đ&uacute;ng l&agrave; d&acirc;n c&aacute; gỗ      Giẻ lau gọi n&ugrave;i trồi      Đ&atilde; thế c&ograve;n hay n&oacute;i      Ph&aacute;t biểu nghe kh&ocirc;ng ra      Tức th&igrave; con bốc hoả      Kh&ocirc;ng n&oacute;i cũng kh&ocirc;ng rằng      Ngồi giữa đứng bật dậy      Gạt phăng bạn xuống ao      &nbsp;      Con g&aacute;i kh&ocirc;ng biết bơi      Su&yacute;t nữa th&igrave; chết đuối      Cả lớp nh&aacute;o nh&agrave;o nh&agrave;o      Như bầy ong vỡ tổ      &nbsp;      Vốn l&agrave; con r&aacute;i c&aacute;      Của hai bờ s&ocirc;ng Lam      Con nh&agrave;o ngay xuống nước      K&eacute;o hai bạn l&ecirc;n bờ      &nbsp;      Trường mời cha đến vội      Lo lắng con m&ograve; theo      Thầy đ&oacute;n cha trước cổng      Ngực con trống đổ hồi      Kh&ocirc;ng biết cha thưa g&igrave;      Thầy bắt tay thật chặt      Tủm tỉm nh&igrave;n con cười      C&ograve;n dắt tay v&agrave;o lớp      &nbsp;      Lớp Một ơi lớp một      Thật chẳng hiểu l&agrave;m sao      Hai bạn g&aacute;i ng&atilde; ao      Lại chơi th&acirc;n con nhất      Tr&aacute;i sấu non xanh mướt      Que kem giờ ra chơi      Bạn giấu mang đến lớp      D&uacute;i v&agrave;o tay tớ mời      &nbsp;      Mỗi lần qua trường cũ      T&ocirc;i bần thần bờ ao      Soi t&igrave;m trong b&oacute;ng nước      Đ&ocirc;i b&iacute;m t&oacute;c đu&ocirc;i g&agrave;      &nbsp;      Về nh&agrave; gạn hỏi cha      Sự t&iacute;ch chuyện c&aacute; gỗ      Cha cười hẹn buổi tối      C&ugrave;ng nhau ra vườn hoa      &nbsp;      Dọc đường n&iacute;u tay cha      Con lu&ocirc;n mồm lục vấn      Cặp con to&agrave;n s&aacute;ch vở      C&oacute; con c&aacute; n&agrave;o đ&acirc;u      &nbsp;      Xoa đầu con cha kể      Tục truyền từ ng&agrave;y xưa      C&oacute; &ocirc;ng đồ hay chữ      Người xứ Nghệ - qu&ecirc; m&igrave;nh      &nbsp;      &Ocirc;ng đồ ham học lắm      Chữ của l&agrave;ng hết rồi      &Ocirc;ng cất đường l&ecirc;n tỉnh      T&igrave;m thấy to&aacute;t mồ h&ocirc;i      &nbsp;      Đ&oacute;i cơm c&ograve;n chịu được      Đ&oacute;i chữ th&igrave; khổ to      Trong l&agrave;ng người gi&agrave; bảo      Phải ra thị th&agrave;nh th&ocirc;i      &nbsp;      T&igrave;m thu&ecirc; nơi ở trọ      C&ugrave;ng nh&agrave; lắm kẻ gi&agrave;u      M&igrave;nh &aacute;o n&acirc;u tr&aacute;p v&aacute;      Phận ngh&egrave;o ăn muối rang      &nbsp;      Học chữ th&igrave; &ocirc;ng giỏi      C&aacute;i ngh&egrave;o giấu v&agrave;o đ&acirc;u      Nằm vắt tay qua tr&aacute;n      Suốt đ&ecirc;m &ocirc;ng &ocirc;m đầu      &nbsp;      H&ocirc;m sau &ocirc;ng lẳng lặng      Mượn trăng khuya l&agrave;m đ&egrave;n      Lấy một kh&uacute;c củi nhỏ      Ngồi gọt cả m&agrave;n đ&ecirc;m      &nbsp;      Thế rồi từ kh&uacute;c củi      Một con c&aacute; ra đời      Một con c&aacute; bằng gỗ      To bằng ba ng&oacute;n tay      &nbsp;      &Ocirc;ng lật ngang lật dọc      Trổ th&ecirc;m vẩy th&ecirc;m vi      Con c&aacute; tr&ocirc;ng như thật      Nh&igrave;n qua chẳng biết g&igrave;      &nbsp;      Lựa một nơi quạnh vắng      Xa t&iacute;t tận ngo&agrave;i đồng      &Ocirc;ng cho rơm b&eacute;n lửa      V&agrave; đem c&aacute; l&ecirc;n hơ      &nbsp;      Con c&aacute; gỗ được nướng      To&agrave;n th&acirc;n đ&atilde; rộm v&agrave;ng      Lưng tr&ocirc;ng như c&aacute; ch&eacute;p      Bụng lại giống c&aacute; tr&agrave;u      &nbsp;      Nướng xong đem rang muối      Muối mặn b&aacute;m đầy v&acirc;y      Tr&ocirc;ng xa tưởng c&aacute; ướp      Nh&igrave;n gần ho&aacute; c&aacute; kho      &nbsp;      Thế rồi từ buổi đ&oacute;      Cứ bữa cơm h&agrave;ng ng&agrave;y      &Ocirc;ng cho th&ecirc;m nước mắm      B&agrave;y c&aacute; gỗ ra m&acirc;m      &nbsp;      Cơm hết c&aacute; vẫn c&ograve;n      &Ocirc;ng to&agrave;n chan nước mắm      Bạn b&egrave; kh&ocirc;ng ai biết      Xong rồi c&aacute; vẫn nguy&ecirc;n      &nbsp;      Cứ mỗi lần ăn xong      Nh&egrave; l&uacute;c kh&ocirc;ng ai thấy      &Ocirc;ng bọc l&aacute; chuối kh&ocirc;      Giấu c&aacute; v&agrave;o trong tr&aacute;p      &nbsp;      &Ocirc;ng ng&agrave;y c&agrave;ng học giỏi      Kh&ocirc;ng c&ograve;n ai ch&ecirc; ngh&egrave;o      Được ăn cơm với c&aacute;      Nh&agrave; trọ khối người ghen      &nbsp;      Như c&aacute;i kim trong t&uacute;i      L&acirc;u ng&agrave;y cũng l&ograve;i ra      Rồi một bữa v&ocirc; t&igrave;nh      Bị mọi người ph&aacute;t hiện      &nbsp;      H&ocirc;m ấy &ocirc;ng lơ đ&atilde;ng      Hết sạch l&aacute; chuối kh&ocirc;      &Ocirc;ng vội chạy ra vườn      Bỏ c&aacute; nằm tr&ecirc;n đĩa      &nbsp;      B&agrave; chủ trọ đi dọn      V&ocirc; t&igrave;nh đ&aacute;nh rơi m&acirc;m      B&aacute;t đĩa vỡ tung to&eacute;      Con c&aacute; vẫn cứng đơ      &nbsp;      Thấy lạ b&agrave; nhặt l&ecirc;n      Săm soi nh&igrave;n kỹ lắm      Th&igrave; ra con c&aacute; gỗ      Của &ocirc;ng đồ miền Trung      &nbsp;      Khe khẽ đặt l&ecirc;n b&agrave;n      B&agrave; lặng người v&agrave;o bếp      &Ocirc;ng thầy đồ trở lại      Trong mắt đầy b&oacute;ng đ&ecirc;m      &nbsp;      Từ đ&oacute; khắp nh&agrave; trọ      Chuyện c&aacute; gỗ loang xa      Chuyện &ocirc;ng đồ xứ Nghệ      Học giỏi nhưng giấu ngh&egrave;o      Rồi khoa thi năm ấy      &Ocirc;ng giật l&egrave;o Trạng nguy&ecirc;n      Sau l&agrave;m quan to lắm      Thượng thượng thượng đẳng thần      &nbsp;      Ban đ&ecirc;m ngồi luyện chữ      Ban ng&agrave;y giải oan gia      L&agrave;m quan m&agrave; li&ecirc;m khiết      Bạc đầu v&igrave; thi&ecirc;n thư      &nbsp;      Ng&agrave;y &ocirc;ng về với đất      Lương d&acirc;n lập đền thờ      C&aacute;i tr&aacute;p cũ vẫn cất      Con c&aacute; gỗ gầy xơ      &nbsp;      Sự t&iacute;ch con c&aacute; gỗ      L&agrave; giai thoại m&agrave; th&ocirc;i      Con cố học cho giỏi      Để mai sau th&agrave;nh người      Giọng cha tối h&ocirc;m đ&oacute;      C&ograve;n đượm ấm đến giờ      Trời đ&ecirc;m bằn bặt gi&oacute;      Mắt con đầy mộng mơ      &nbsp;      C&aacute; gỗ ơi, c&aacute; gỗ      L&agrave; người d&acirc;n đất n&agrave;y      Trầm m&igrave;nh trong đ&oacute;i khổ      Vẫn thả hồn gi&oacute; bay      &nbsp;      Như b&aacute;t c&agrave; trắng muốt      Mặn m&agrave; v&agrave; gi&ograve;n tan      Như nước ch&egrave; xanh đặc      Ch&aacute;t m&ocirc;i lại đậm l&ograve;ng      &nbsp;      Cần c&ugrave; v&agrave; học giỏi      Chịu kh&oacute; lại chăm l&agrave;m      Trọng nghĩa t&igrave;nh kh&iacute; kh&aacute;i      Đối đầu c&ugrave;ng gian nan      C&aacute; gỗ ơi, c&aacute; gỗ      Nghe vừa giận vừa thương      Giận một thời gi&ocirc;ng tố      Bạc mặt v&igrave; qu&ecirc; hương      &nbsp;      Thương một thời qu&aacute; khứ      Tự m&igrave;nh với m&igrave;nh th&ocirc;i      Giấu ngh&egrave;o như giấu nhục      Đổi đắp khoảng y&ecirc;n b&igrave;nh      &nbsp;      V&ugrave;ng đất của địa linh      T&iacute;t tắp ch&acirc;n trời rộng      Những người d&acirc;n đất n&agrave;y      Chưa ngơi tay ch&egrave;o chống      &nbsp;      S&ocirc;ng đặt t&ecirc;n s&ocirc;ng Lam      Mộng tr&ugrave;m xanh biển cả      N&uacute;i th&igrave; k&ecirc;u r&uacute; Quyết      Ch&iacute; vững tựa thạch b&agrave;n      &Ocirc;i ! Xứ Nghệ, xứ Nghệ      Đất v&agrave;ng của xưa sau      Giữa mưa b&agrave;o nắng phế      Lung linh vẫn giữ m&agrave;u      &nbsp;      Y&ecirc;u th&igrave; thật l&agrave; y&ecirc;u      Gh&eacute;t th&igrave; r&agrave;nh l&agrave; gh&eacute;t      Những người d&acirc;n đất n&agrave;y      Kh&ocirc;ng nh&ugrave;ng nhằng khoảng giữa      &nbsp;      Người xứ Nghệ c&oacute; lửa      Tự thuở c&ograve;n sơ sinh      Muối tẩm v&agrave;o măng nứa      Th&iacute;ch rau sống bốn m&ugrave;a      &nbsp;      Đ&atilde; chơi chơi hết m&igrave;nh      Đ&atilde; l&agrave;m l&agrave;m kiệt sức      Thẳng thắn v&agrave; đẫm t&igrave;nh      N&oacute;i xong l&agrave; hết chuyện      Khi vui nhường b&egrave; bạn      Khi buồn chịu một m&igrave;nh      Thời chiến l&agrave; xung l&iacute;nh      S&uacute;ng lằm lằm trong tay      &nbsp;      Trung th&agrave;nh m&agrave; quyết đo&aacute;n      Tỉnh t&aacute;o đầy đam m&ecirc;      C&oacute; lỗi thường nhận hết      Được thưởng &iacute;t mang về      &nbsp;      Kh&ocirc;ng n&oacute;i th&igrave; ngồi im      Đ&atilde; n&oacute;i l&agrave; n&oacute;i thật      Dối tr&aacute; chui xuống đất      Vẫn lật đ&aacute; m&oacute;c l&ecirc;n    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-06:20675</id>
 <title>TRƯỜNG CA TRẦM TÍCH (11 -13)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/20675" /> 
  
 <updated>2007-07-06T22:38:23+07:00</updated> 
 <summary type="text">    11. Địa linh       &amp;nbsp;     Mẹ ơi      Mẹ đ&amp;atilde; cho con tr&amp;aacute;i tim mang h&amp;igrave;nh ch&amp;oacute;p n&amp;uacute;i      Chống nắng chọi mưa      Trần trụi dưới trời ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
     11. Địa linh       &nbsp;     Mẹ ơi      Mẹ đ&atilde; cho con tr&aacute;i tim mang h&igrave;nh ch&oacute;p n&uacute;i      Chống nắng chọi mưa      Trần trụi dưới trời      C&aacute;i ch&oacute;p n&uacute;i vừa ngoi l&ecirc;n đ&atilde; chui qua c&aacute;t bụi      Ngh&egrave;o kh&oacute; niềm vui        Gi&agrave;u c&oacute; nỗi buồn      Những nỗi buồn c&oacute; rễ      Đ&aacute; hộc tựa v&agrave;o đ&aacute; tảng      S&oacute;ng ngầm khởi đ&aacute;y biển s&acirc;u      &nbsp;      Con tựa v&agrave;o huyết mạch      Tựa v&agrave;o ph&uacute;c đức cho &ocirc;ng      Tựa v&agrave;o miền t&acirc;m linh chưa ghi trong sổ s&aacute;ch      Nơi m&ugrave;a hạ long đầu      Nơi m&ugrave;a đ&ocirc;ng lỏng gối      Nơi thi&ecirc;ng li&ecirc;ng thơm thảo t&igrave;nh người      Nơi nước mắt s&aacute;ng c&ugrave;ng ngọn nến      Lắng tiếng thời gian      Lắng ngọn gi&oacute; xoi l&ecirc;n từ đất      Lắng giọt mưa lật đật ngang chiều      Lắng b&oacute;ng nắng những h&ocirc;m trời đau yếu      Gặp trăng th&acirc;m quầng đứng kh&oacute;c cạn đ&ecirc;m      Gặp những d&ograve;ng s&ocirc;ng thoi th&oacute;p nước      Gặp những lối m&ograve;n cắt mặt thời gian      &nbsp;      Con sinh ra mắt ngợp đại ng&agrave;n      Rừng r&uacute; rậm xui buổi chiều đến sớm      Đất thương người lo trời ch&oacute;ng tối      Những g&ograve; đồi t&iacute;m lịm sim mua      Những b&atilde;i hoang loang đầy vọt bổi      Sim ch&iacute;n thay cơm      L&aacute; bổi thay đ&egrave;n      Suối đ&atilde; nhỏ c&ograve;n trườn ngang v&aacute;ch đ&aacute;      Đất gan g&agrave; rỗ hoa      Vực xo&aacute;y s&ocirc;ng s&acirc;u      Nỗi lo xo&aacute;y trắng đỉnh đầu      Đ&ocirc;i mắt xo&aacute;y trời ch&iacute;n nẫu      Trước mặt      Sau lưng      Kh&ocirc;ng chỗ đi ngang về tắt      Về tắt mắc rừng      Đi ngang vướng biển      Đất v&agrave; người      Tự soi b&oacute;ng nhau      &nbsp;      Thời chiến l&ecirc;n rừng      Thời b&igrave;nh xuống biển      Mặt th&aacute;p tr&ugrave;ng dương      Lưng dựng đại ng&agrave;n      N&uacute;i biển s&ocirc;ng s&acirc;u      Phanh trần t&iacute;nh c&aacute;ch      Đội lửa tr&ecirc;n đầu      Dẵm s&oacute;ng dưới ch&acirc;n      Những kh&aacute;t vọng mọng như ai nấu      Mang đậm sắc trời      Tẩm ngẩm xanh      &nbsp;      Cơn gi&oacute; n&agrave;o &aacute;o xống phong phanh      Cơn gi&oacute; n&agrave;o đi đ&ecirc;m kh&ocirc;ng lạc      Cơn gi&oacute; n&agrave;o thổi cay thổi r&aacute;t      Cơn gi&oacute; n&agrave;o c&agrave;o lửa v&agrave;o đ&ecirc;m      Gi&oacute; L&agrave;o      Gi&oacute; L&agrave;o      Thổi kh&ocirc; nước mắm      Mẹ giấu biệt trong buồng m&agrave; gi&oacute; chẳng bu&ocirc;ng tha      Tội nghiệp chiếc n&uacute;t l&aacute; chuối đ&atilde; luội teo rồi vẫn khổ      S&aacute;ng ng&agrave;y ra      Mang tiếng mang tai      Sao trong chai lại tr&ograve;i l&ecirc;n muối trắng      &nbsp;      &nbsp;      Chiều chưa nguội nắng      Ngo&agrave;i đ&ecirc; cỏ hỏn hẻn cười      Đất đ&atilde; giật m&igrave;nh nghe sấm đuổi      L&ograve;ng s&ocirc;ng đ&atilde; co r&uacute;m b&agrave;ng ho&agrave;ng      M&ugrave;a lũ theo con kiến c&agrave;ng      Leo cong ngọn cỏ      M&ugrave;a lũ theo đ&agrave;n kiến đỏ      Men ngược bờ tường      M&ugrave;a lũ đuổi bầy kiến đen      Tha rơm v&agrave;o tổ      M&ugrave;a lũ xua đ&agrave;n kiến gi&oacute;      Bỏ nh&agrave; đi hoang      M&ugrave;a lũ đẩy c&aacute;nh kiến v&agrave;ng      Sang nh&agrave; h&agrave;ng x&oacute;m      Bờ s&ocirc;ng lập lo&egrave; đom đ&oacute;m      Mẹ bảo năm nay lại lụt to rồi      &nbsp;      Mẹ ơi      Sau những nhọc nhằn m&ecirc; l&uacute;      Sau những trận đụng đầu n&aacute;t ngấu với gi&oacute; mưa      Ph&uacute;t y&ecirc;n b&igrave;nh con mới tỉnh ra      Th&ocirc;i th&igrave; đ&agrave;nh t&iacute;nh đường sống chung với lũ      Th&ocirc;i th&igrave; đ&agrave;nh nhịn nhường nhau m&agrave; dỡ r&agrave;o mở lối      S&ocirc;ng c&oacute; phận s&ocirc;ng      Người c&oacute; phận người      Mắc mớ chi m&agrave; t&iacute;nh to&aacute;n ho&aacute;n đổi      Mắc mớ chi m&agrave; sấp mặt tối m&agrave;y      &nbsp;      Của rẻ của &ocirc;i      Nh&agrave; đ&ocirc;ng con lấy c&aacute;i no l&agrave;m chắc      &Aacute;o anh em mặc      Khoai sắn thương nhau l&aacute;u t&aacute;u để d&agrave;nh      Những chiều xanh      Gi&oacute; lổng đổng t&ocirc;ng v&agrave;o m&aacute;ng xối      L&aacute; v&agrave;ng rụng khắp nh&agrave; kết bạn với buồn lo      Nhọ mặt người mẹ c&ograve;n lọ mọ      D&eacute; l&uacute;a xạc &nbsp;  xờ l&agrave; rớ lại của cơn mưa      Con n&oacute;i năng nhặt chặt bị m&agrave; chi khi nước chảy chỗ trũng      Mẹ cười sống tr&ecirc;n đất n&agrave;y      Phải tằn tiện nhưng kh&ocirc;ng bần tiện      Miếng ăn qu&aacute; khẩu th&agrave;nh t&agrave;n      C&oacute; điều chi th&igrave; cũng n&ecirc;n một vừa hai phải      Bằn bặt, ng&agrave;y th&ocirc;i      Năm bồi th&aacute;ng lở      H&igrave;nh như s&ocirc;ng cũng nằm mơ      Nửa đ&ecirc;m s&oacute;ng cười trắng xo&aacute;      H&igrave;nh như bến bờ đau đẻ      Khoắt khuya đất vật &ugrave;m &ugrave;m      Những d&ograve;ng s&ocirc;ng sinh ra như để chuy&ecirc;n l&agrave;m lụng      Ph&ugrave; sa sa thải ph&ugrave; sa      Lở bồi t&uacute;m tụm      Chụm s&oacute;ng v&agrave;o biển khơi      &nbsp;      Nhiều l&uacute;c con thầm cật vấn m&igrave;nh      V&igrave; sao buổi chiều kh&ocirc;ng trẻ      C&aacute;i tươi trẻ của mưa r&agrave;o m&ugrave;a hạ      Xả m&igrave;nh v&agrave;o đất đai      Xả m&igrave;nh xuống những v&aacute;ch đ&aacute; trơ l&igrave; bạc phếch      Hầm hập quanh năm m&agrave; lạnh c&oacute;ng cuối ng&agrave;y      C&aacute;i tươi trẻ của c&aacute;nh đồng l&agrave;ng r&iacute;u ran hương l&uacute;a ch&iacute;n      T&oacute;c th&ocirc;n nữ d&agrave;i nhấp nhứ b&oacute;ng trăng      T&oacute;c th&ocirc;n nữ d&agrave;i m&ecirc; mải xanh rải b&igrave;nh y&ecirc;n l&ecirc;n s&oacute;ng l&uacute;a      L&ecirc;n lớp b&ugrave;n c&ograve;n l&oacute;n t&oacute;n vết ch&acirc;n cua      &nbsp;      V&igrave; sao con kh&ocirc;ng c&oacute; những d&ograve;ng thơ nằm ngay ngắn tr&ecirc;n c&ugrave;ng mặt phẳng      Những d&ograve;ng thơ tươi tắn như mặt hồ phăng phắc đợi m&ugrave;a thu      Những ng&agrave;y thiếu s&oacute;ng      Nước l&oacute;c b&oacute;c lọc m&aacute;i ch&egrave;o m&agrave; s&ocirc;ng chẳng sủi tăm      Những trầm t&iacute;ch giữa bộn bề năm th&aacute;ng      Khuất m&igrave;nh nhưng chưa khuất b&oacute;ng      Khuất m&igrave;nh nhưng kh&ocirc;ng khuất lặng      Như m&acirc;y trắng tr&ecirc;n trời      Như ngọn s&oacute;ng dưới s&ocirc;ng      Như mưa chưa ngừng rơi      V&agrave; gi&oacute;      Hững hờ h&ograve; hẹn với xa khơi      &nbsp;      &nbsp;       12. Th&agrave;nh ho&agrave;ng       &nbsp;      &nbsp;      Th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng t&ocirc;i l&agrave; cậu b&eacute; chết tr&ocirc;i      Dạt v&agrave;o b&atilde;i s&ocirc;ng m&ugrave;a lũ nổi      Sau ba ng&agrave;y mối x&ocirc;ng      Sau trăm ng&agrave;y em th&agrave;nh người mu&ocirc;n tuổi      &nbsp;      Qu&ecirc; kiểng ngh&egrave;o      Kh&ocirc;ng sắm nổi một chiếc b&egrave; th&acirc;n chuối      Để em th&agrave;nh thằng b&eacute; tr&ocirc;i s&ocirc;ng      Cảm ơn c&aacute;nh đồng      Vẫn để d&agrave;nh cho l&agrave;ng đ&agrave;n mối      Vẫn để d&agrave;nh cho th&agrave;nh ho&agrave;ng nguồn cội      Khi thượng nguồn tống lũ về xu&ocirc;i      Rồi đ&ecirc;m đ&ecirc;m giữa m&ugrave;a nước l&ecirc;n      Ngo&agrave;i b&atilde;i s&ocirc;ng c&oacute; tiếng người lục đục      Từ ng&ocirc;i mộ mối x&ocirc;ng      Nhảy ch&acirc;n s&aacute;o chạy ra một b&oacute;ng trắng choai choai h&igrave; hục      B&oacute;ng trắng lấm lem kh&ocirc;ng r&otilde; mặt m&agrave;y      S&aacute;ng ng&agrave;y ra l&agrave;ng b&agrave;ng ho&agrave;ng ngơ ng&aacute;c      Trời đ&atilde; cho m&igrave;nh vị thần hộ đ&ecirc;      &nbsp;      Những hang hốc dẫn lũ v&agrave;o tuốt l&uacute;a      Những lối m&ograve;n chuột cống chạy ra s&ocirc;ng      Những vết nứt tr&ecirc;n th&acirc;n đ&ecirc; một thủa      Bỗng k&iacute;n bưng như chưa c&oacute; bao giờ      Bổng tản theo họ h&agrave;ng nh&agrave; kiến      Lụt lội nhiều năm kh&ocirc;ng sục v&agrave;o l&agrave;ng      Năm th&aacute;ng th&ecirc;nh thang      Nửa đ&ecirc;m th&agrave;nh ho&agrave;ng lại rời ng&ocirc;i đền cổ      Ng&ocirc;i đền được dựng l&ecirc;n nơi mối đ&ugrave;n k&iacute;n mộ      Ngo&agrave;i b&atilde;i s&ocirc;ng      Những cơn lũ thở d&agrave;i      Hậm hực lảng qua l&agrave;ng      Nước trượt trắng ch&acirc;n đ&ecirc;      &nbsp;      Giữa gi&ocirc;ng gi&oacute; triền mi&ecirc;n      Trong tiếng s&oacute;ng gầm gừ mệt lử      Bỗng khanh kh&aacute;ch vọng tiếng trẻ con cười      Đền th&agrave;nh ho&agrave;ng thơm lừng cơm nếp      Đền th&agrave;nh ho&agrave;ng th&agrave;nh nơi d&acirc;ng lễ      Bọn trẻ x&oacute;m t&ocirc;i lẻn đến n&ocirc; đ&ugrave;a      K&yacute; ức một thời v&acirc;y bủa      Khắc đậm trong ta huyền thoại x&oacute;m buồn      Biết người gi&agrave; v&igrave; sao th&iacute;ch lang thang      Biết ph&ugrave; sa v&igrave; sao rớm đỏ      Đồng ta đất vẫn bạc m&agrave;u      Mặt người c&ograve;n nh&agrave;u sương gi&oacute;      Đ&ecirc;m th&igrave; phải đen      Ng&agrave;y th&igrave; phải &nbsp;  s&aacute;ng      Những mập mờ xin thả tr&ocirc;i s&ocirc;ng      &nbsp;      Th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng t&ocirc;i mang lứa tuổi học tr&ograve;      &Iacute; ới vượt s&ocirc;ng m&ugrave;a nước cạn      Ph&aacute;o s&aacute;ng ngang trời      Mập mờ đ&ecirc;m tối      &nbsp;      M&ugrave;a b&atilde;o gi&ocirc;ng bụng đ&oacute;i mắt mờ      Giấu k&iacute;n sau lưng s&aacute;ch vở      Giấu k&iacute;n sau lưng m&oacute;n nợ      T&ocirc;i bơi ra giữa d&ograve;ng săn t&igrave;m c&acirc;y gỗ mục      Xo&aacute; sự dối lừa      N&eacute;m xuống vực s&acirc;u      Để lũ lụt th&ocirc;i lập lờ đi&ecirc;u tr&aacute;      Rủ trẻ con ra s&ocirc;ng      Rủ trẻ con đuổi theo ảo mộng      Th&agrave;nh những th&agrave;nh ho&agrave;ng lang bạt theo s&ocirc;ng      Th&agrave;nh ho&agrave;ng l&agrave;ng t&ocirc;i l&agrave; vị thần mu&ocirc;n tuổi      D&acirc;n l&agrave;ng t&ocirc;i hiền thảo      Quanh năm suốt th&aacute;ng lam l&agrave;m      Nh&igrave;n người kh&ocirc;ng nh&igrave;n mũ &aacute;o      Trước đ&igrave;nh hay đếm trăng sao      &nbsp;      &nbsp;       13. Thi&ecirc;n nhi&ecirc;n       &nbsp;      &nbsp;      Trời sinh th&agrave;nh m&ugrave;a hạ      Đất d&acirc;ng hiến m&ugrave;a đ&ocirc;ng      Trong ngần nguồn suối      T&igrave;nh y&ecirc;u mang đẫm m&igrave;nh b&oacute;ng mưa phi&ecirc;u di&ecirc;u      Phủ trắng ch&acirc;n trời th&aacute;ng hạ      Em m&aacute;t rượi như ngọn nguồn hoang d&atilde;      Anh kh&aacute;t th&egrave;m      M&ocirc;i s&eacute;m nửa vầng trăng      &nbsp;      L&uacute;a trổ đ&ograve;ng ng&oacute;ng mưa c&oacute; như anh mong em      Nấu cơm th&agrave;nh ch&aacute;o      Đụng v&agrave;o nhau      L&agrave; trẻ con r&ocirc;ng rổng sổ lồng      Bếp than hồng rực trong đ&ecirc;m lạnh      Ngọt ng&agrave;o cay x&oacute;t      Em thấm v&agrave;o anh      Đam m&ecirc; lịm ngọt      Như ngải như b&ugrave;a      Như b&atilde;o như gi&ocirc;ng      &nbsp;      Giai điệu của rừng      Giai điệu của s&ocirc;ng      Gọi trăng v&agrave;o đ&ecirc;m      Gọi nắng v&agrave;o ng&agrave;y      Em ngang qua chiều      Nắng thơm m&ugrave;i rượu      Mắt s&ocirc;ng      M&ocirc;i lửa      Gi&oacute; l&ecirc;n đồng      &nbsp;      Đầu hạ cuối đ&ocirc;ng      Mặc kệ      Đ&atilde; l&agrave; lửa th&igrave; ch&aacute;y      Đ&atilde; l&agrave; m&acirc;y th&igrave; bay      Em l&agrave; thế      V&agrave; anh l&agrave; thế      Xanh nghi&ecirc;ng đ&ecirc;m      V&agrave; thắm lệch ng&agrave;y      Giấu l&agrave;m chi đầu m&agrave;y cuối mắt      N&eacute;n l&agrave;m chi cho thắt nhịp tim      Cơn mưa r&agrave;o đ&acirc;u hạ      Ch&igrave;m ngập ao chu&ocirc;m      M&aacute;t lựng h&egrave;      &nbsp;      Mưa đan mưa      Nắng tr&agrave;o xanh gi&oacute;      Những mạch ngầm      Thầm nặng sủi tăm      Mạch ngầm c&oacute; s&oacute;ng      Cất trong mắt ai      Cho thu trở lại      Như trầm t&iacute;ch v&ocirc; h&igrave;nh      Như trầm t&iacute;ch trĩu nặng      Trốn v&agrave;o sắc cỏ hoang      Trốn v&agrave;o tiếng thở d&agrave;i của gi&oacute;      Trốn v&agrave;o d&ograve;ng s&ocirc;ng      Cạn nước vẫn dạt d&agrave;o      Em l&agrave; cơn mưa      Vỗ về nắng hạn      Xanh như t&aacute;n l&aacute;      Loang v&agrave;o nỗi nhớ      Khoảnh khắc gặp gỡ      Mờ đất tối trời      Như l&agrave; ngọn lửa      Sấn v&agrave;o đ&ecirc;m s&acirc;u      Đ&ecirc;m ng&agrave;y sấp ngửa      Đất n&acirc;u      Gọi m&ugrave;a      Trời xanh l&aacute; l&uacute;a      Nước xanh m&agrave;u trời      Đ&ecirc;m chờ      Ng&agrave;y đợi      B&acirc;y giờ mưa rơi      B&acirc;y giờ nắng rực      B&acirc;y giờ mặc sức      Giao ho&agrave; thi&ecirc;n nhi&ecirc;n      &nbsp;      T&igrave;nh như s&oacute;ng biển      T&igrave;nh như mưa nguồn      Thời gian th&aacute;c cuộn      Ngả nghi&ecirc;ng vui buồn      Nắng say đỏ r&aacute;ng      Em đến với ng&agrave;y      Mưa đến với đ&ecirc;m      V&agrave; anh mang gi&oacute;      &Ocirc;m mưa ngang thềm      Mưa chừng đ&atilde; lạnh      N&eacute;p v&agrave;o trong anh      Chỉ m&agrave;n đ&ecirc;m biết      Thi&ecirc;n nhi&ecirc;n trong l&agrave;nh      &nbsp;      Em ngang qua chiều      Nắng thơm m&ugrave;i rượu      Mắt s&ocirc;ng      M&ocirc;i lửa      Gi&oacute; l&ecirc;n đồng    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-06:20674</id>
 <title>TRƯỜNG CA TRẦM TÍCH (8 -10)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/20674" /> 
  
 <updated>2007-07-06T22:36:18+07:00</updated> 
 <summary type="text">    8. Ho&amp;agrave;ng h&amp;ocirc;n m&amp;agrave;u cỏ         &amp;nbsp;       Kh&amp;oacute;i lửa tạm lắng rồi      G&amp;oacute;i chiếc ba l&amp;ocirc; phồng căng thời trai trẻ      Con trở về ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
     8. Ho&agrave;ng h&ocirc;n m&agrave;u cỏ         &nbsp;       Kh&oacute;i lửa tạm lắng rồi      G&oacute;i chiếc ba l&ocirc; phồng căng thời trai trẻ      Con trở về miền ao ước      Rải tiếng cười lăn xuống gậm giường       Ngực để trần      &Aacute;o trận lỏng tay      Một m&igrave;nh đứng kh&oacute;c thầm c&ugrave;ng cỏ l&aacute;c      &nbsp;      Kh&ocirc;ng c&ograve;n sợ thần sắc long đong      Kh&ocirc;ng c&ograve;n lo ch&ugrave;m bom th&ugrave; đi lạc      Mẹ bảo      C&ograve;n hai b&agrave;n tay l&agrave; c&ograve;n của nả      C&ograve;n nhớ về những nấm mộ rừng xa      Thế kỷ n&agrave;y vẫn lắm quỷ nhiều ma      Chỉ c&oacute; bầu trời l&agrave;ng ta đang trong trẻo lại      Những chiều t&agrave;      D&acirc;n l&agrave;ng kh&ocirc;ng t&uacute;m tụm nhau ngo&agrave;i b&atilde;i      Hoảng hốt nh&igrave;n những lằn chớp đen ch&egrave;n ngang lễ cưới      &nbsp;      Hoảng hốt nh&igrave;n những s&acirc;n trường sạch b&oacute;ng trẻ con      Hoảng hốt nh&igrave;n v&agrave;o l&ograve;ng m&igrave;nh thấy ruột gan n&oacute;ng rần như lửa đốt      B&oacute;i đ&acirc;u ra b&oacute;ng d&aacute;ng của ng&agrave;y thường      B&oacute;i đ&acirc;u ra tiếng g&agrave; trưa đảo trứng      Tiếng m&otilde; tr&acirc;u ch&ugrave;ng cả d&aacute;ng chiều      &nbsp;      Mẹ ơi!      Con n&agrave;o d&aacute;m cầu xin chi nhiều      Sau chuỗi ng&agrave;y chinh chiến      Sau chuỗi ng&agrave;y rụng rơi như bồ h&oacute;ng      Những năm th&aacute;ng hoả l&ograve; kh&ocirc;ng s&oacute;t lại muội than      Cho con xin vỏn vẹn một ng&agrave;y      Trải l&aacute; chuối l&ecirc;n x&oacute; vườn rậm cỏ      Nằm dang tay dang ch&acirc;n      Để nghe gi&oacute; th&igrave; th&agrave;o to nhỏ      Để d&otilde;i theo m&acirc;y n&uacute;i trắng ngần      Để nỗi nhớ lần về tận ng&otilde;      Theo chuyến đ&ograve; ngang      Dụi mắt      Đỏ ch&acirc;n trời      Lặng y&ecirc;n lặng y&ecirc;n      Con lặng y&ecirc;n nghe      Tiếng giao th&ocirc;ng h&agrave;o thở ph&agrave;o dưới nắng      Tiếng con đường l&agrave;ng lang thang theo c&acirc;y      Tiếng rơm rạ s&agrave; v&agrave;o nhau run rẩy      C&oacute; g&igrave; đ&acirc;u      M&agrave; con ngất ng&acirc;y      D&egrave; dặt đến cả từng hơi thở      Nằm tr&ecirc;n đất như đi tr&ecirc;n d&acirc;y      Gặp những điều trong giấc mơ mới thấy      Nghe cả những lời lớn lao b&igrave;nh dị      Của chiến h&agrave;o xưa      Của con đường cũ      Của ruộng l&uacute;a trước nh&agrave;      Của d&ograve;ng s&ocirc;ng ngo&agrave;i b&atilde;i      N&oacute;i về may rủi được thua      N&oacute;i về ước mong kh&aacute;t vọng      N&oacute;i về nh&acirc;n &aacute;i thuỷ chung      N&oacute;i về buồn vui tắt đỏ      &nbsp;      Mẹ ơi      Xin cho con th&ecirc;m một lần thả m&igrave;nh tr&ecirc;n cỏ      Thiếp đi dưới b&oacute;ng của l&agrave;ng      Giữa mơ m&agrave;ng thức ngủ      Nghe th&igrave; thầm trong đất      Nẻo đường dẫn đến m&ugrave;a thu      Nẻo đường ngược về lịch sử      Nẻo đường d&agrave;i ngắn xưa sau      Trời trong vắt      Mắt người xa xứ      Nỗi nhớ th&igrave; gần      C&aacute;i nhớ th&igrave; xa      &nbsp;       9. B&oacute;ng đa l&agrave;ng       &nbsp;      &nbsp;      Người l&iacute;nh mải m&ecirc; với s&uacute;ng      C&oacute; l&uacute;c l&atilde;ng qu&ecirc;n những vi&ecirc;n đạn rời n&ograve;ng      Qu&ecirc;n đi v&ugrave;ng chiến địa đưa m&igrave;nh v&agrave;o trận đ&aacute;nh      Qu&ecirc;n đi c&agrave;nh l&aacute; nguỵ trang từng đổi cả mạng người      Ri&ecirc;ng vi&ecirc;n đạn biết m&igrave;nh đi t&igrave;m đ&iacute;ch      Đầu đạn cũng qu&ecirc;n nơi ph&aacute;t hoả      (&Ocirc;i ! Gi&aacute; m&agrave; con cũng được ngu&ocirc;i qu&ecirc;n)      &nbsp;      Ta nhiều khi m&igrave;nh dấu cả m&igrave;nh      Bỏ s&oacute;t những c&aacute;i đ&iacute;ch kề cận      Quay lại t&igrave;m trời đ&atilde; n&iacute;n thinh      Quay lại t&igrave;m ta kh&ocirc;ng l&agrave; ta nữa      C&aacute;i đ&iacute;ch xưa      Giờ đ&atilde; cũ m&egrave;m      M&acirc;y trắng lắm      M&uacute;t năm      Ta ngồi lặng      Soi gương v&agrave;o tảng nắng sau lưng      Nấu nung chi      Chiều đứng l&igrave; tr&ecirc;n bến      S&ocirc;ng buồn lạnh b&oacute;ng nước tr&ocirc;i      Đ&ograve; cạn lối      Bến ng&oacute;ng đ&ograve; đứng lặng      Gi&oacute; dong mưa      Im ắng xuống đồng      &nbsp;      Kh&ocirc;ng gian m&ecirc;nh m&ocirc;ng      Đầy giới hạn      Thời gian v&ocirc; tận      Mải long đong      Ngửa mặt va ng&agrave;y      Mở mắt vấp đ&ecirc;m      Ng&atilde; ba ng&atilde; tư      Đ&egrave;n v&agrave;ng đ&egrave;n đỏ      Đi kh&oacute;      Về cũng kh&oacute;      Lối trước ng&otilde; sau      Nhan nhản l&otilde;m lồi      &nbsp;      Sắp đặt đời m&igrave;nh đ&acirc;u chỉ tự m&igrave;nh th&ocirc;i      Gặp cầu phải qua gặp s&ocirc;ng phải lội      Vẫn c&ograve;n nhiều nẻo đường tr&ecirc;n mặt đất n&agrave;y chưa c&oacute; lối      M&agrave; c&aacute;i đ&iacute;ch mỏng manh lại tấp tểnh tận đ&acirc;u rồi      Mẹ dặn con ra đường nh&igrave;n thẳng      Nhưng đừng qu&ecirc;n ngo&aacute;i lại ph&iacute;a sau      Nh&igrave;n thẳng để tới nhanh      Ngo&aacute;i lại đằng sau để kh&ocirc;ng về muộn      Gắng nhớ những g&igrave; cần nhớ      V&agrave; chớ phung ph&iacute; thời gian v&agrave;o những c&aacute;i phải qu&ecirc;n      Nghĩ suy n&ecirc;n cứng c&aacute;p      N&oacute;i năng lại phải mềm      Qu&aacute; khứ kh&ocirc;ng to&agrave;n l&agrave; kỷ niệm      Qu&aacute; khứ c&oacute; l&uacute;c c&ograve;n buốt &oacute;c      Qu&aacute; khứ lộ thi&ecirc;n      C&oacute; đ&aacute; c&oacute; v&agrave;ng      &nbsp;      C&oacute; cả những b&aacute;u vật rồi ng&agrave;y mai ai may th&igrave; sẽ thấy      C&oacute; cả những m&agrave;u m&acirc;y chưa từng đến với trời      C&oacute; cả đống b&atilde;o gi&ocirc;ng đang t&iacute;ch điện đợi ng&agrave;y d&acirc;ng hồng thuỷ      V&agrave; c&oacute; cả gương mặt của ch&iacute;nh m&igrave;nh sẽ mọc lại với m&ugrave;a sau      Nếu ai qu&ecirc;n qu&aacute; khứ của m&igrave;nh      Một mai th&ocirc;i      Như d&ograve;ng s&ocirc;ng tắt nước.      Mọi mạch nguồn buồn b&atilde; ngược về non      Lại về với con      C&aacute;i nhớ chẳng chịu gi&agrave;      Thanh thản đồng qu&ecirc; m&ugrave;a gặt h&aacute;i      Rơm v&agrave;ng đơm nắng tr&ecirc;n đ&ecirc;      Rơm v&agrave;ng nhảy l&ograve; c&ograve; với cỏ      Rơm v&agrave;ng ngu&yacute;t lườm lũ nhỏ      Cơm mới nức thơm cười trắng vung nồi      Lại về với con m&ugrave;a tằm ăn rỗi      Nong k&eacute;n v&agrave;ng rủ nắng v&agrave;o đ&ecirc;m      Tiếng xa quay ươm tơ v&agrave;o giấc ngủ      Tiếng b&atilde;i d&acirc;u rũ nước đợi trăng ngần      &nbsp;      Lại về với con hoa cải ngo&agrave;i s&acirc;n      M&ugrave;a hạ th&egrave;m chua m&ugrave;a đ&ocirc;ng th&egrave;m mặn      Những chuyến đ&ograve; ngang neo v&agrave;o số phận      C&oacute; phải vậy &nbsp;  chăng      M&agrave; con sinh ra th&igrave; tr&agrave;ng hoa đ&atilde; quấn cổ ba v&ograve;ng?      &nbsp;      Lại về với con những đ&ecirc;m trời trong      Dọc luống khoai lang mỡ m&agrave;ng đất b&atilde;i      Lũ trẻ b&ograve; to&agrave;i lổm nhổm c&ugrave;ng trăng      Đuổi bắt c&aacute;nh cam vồ chụp bọ rầy      Vồ chụp những niềm vui chỉ bay về khi nỗi lo đ&atilde; v&atilde;n      Khi trong bồ ng&ocirc; sắn cũng ngủ say      C&oacute; nỗi nhớ hằn l&ecirc;n vết ch&aacute;y      Đến b&acirc;y g&igrave;ơ vẫn bỏng r&aacute;t t&acirc;m tư      Mẹ ơi      Bữa để xổng con c&aacute; chầy ngo&agrave;i b&atilde;i      (Con c&aacute; chầy sẽ mang gạo về cho c&aacute;c em con      Kh&ocirc;ng c&ograve;n vừa ăn cơm xong lại nhồi th&ecirc;m khoai sống)      Nh&igrave;n ch&uacute; c&aacute; mừng rơn tho&aacute;t nạn      Con lẳng lặng về nh&agrave;      Bưng hũ c&aacute; choai mẹ d&agrave;nh để b&aacute;n      Giấu biến v&agrave;o người      Ph&oacute;ng một mạch ra ao      Từ ngực con ph&oacute;c ra một trận mưa r&agrave;o      Ph&oacute;c ra những quầng s&aacute;ng lần đầu ti&ecirc;n con biết.      Nh&igrave;n mặt ao lần đầu ti&ecirc;n c&oacute; s&oacute;ng      Lũ em đứng vỗ tay      Mẹ rấm rức cười      Mắt mưng mưng gi&oacute;      Con ngơ ng&aacute;c d&ograve;m trời      Chiều vẫn nắng chang chang      Sao mắt mẹ kh&ocirc;ng mưa m&agrave; ướt      Sao người lớn miệng cười mắt kh&oacute;c ?      Khung trời tuổi thơ m&aacute;t lựng từng ch&acirc;n t&oacute;c      Con gối đầu l&ecirc;n năm th&aacute;ng vỗ về      Những ng&ocirc;i ch&ugrave;a một thời cả &ocirc;ng bụt cũng bỏ l&agrave;ng h&agrave;nh khất      Nằm lại chiếc b&igrave;nh v&ocirc;i sứt miệng      Lăn l&oacute;c ngo&agrave;i bờ tre      Lũ trẻ l&agrave;ng sao giống c&aacute;i b&igrave;nh v&ocirc;i      Lăn l&oacute;c trong cơn đ&oacute;i      M&aacute;i đ&igrave;nh l&agrave;ng ng&oacute;i mục rữa rồi kh&ocirc;ng ai dọi      Hương kh&oacute;i đ&oacute;i meo      Luẩn quẩn theo rạ rơm ra sưởi nắng trước hi&ecirc;n nh&agrave;      &nbsp;      May cho l&agrave;ng c&ograve;n lại c&acirc;y đa      C&acirc;y đa đề kh&ocirc;ng ai r&otilde; tuổi      Trẻ con trốn học chui v&agrave;o hốc đa      S&aacute;o đen uống nước chui v&agrave;o hốc đa      Quạ khoang r&igrave;nh mồi chui v&agrave;o hốc đa      Những c&acirc;u chuyện của b&agrave;      Từ c&acirc;y đa bươn ra      Những ao ước của cha |/span>    Từ c&acirc;y đa sải c&aacute;nh      Những niềm tin của con      Từ c&acirc;y đa bu&ocirc;ng rễ      B&oacute;ng đa l&agrave; nơi giấm những vui buồn th&agrave;nh của ăn của để      B&oacute;ng đa l&agrave; phong vũ biểu của l&agrave;ng      B&oacute;ng đa t&agrave;ng h&igrave;nh con ma cố Bợ      Hay nh&aacute;t trẻ con v&agrave; n&oacute;i trạng như thần      &nbsp;      Những đ&ecirc;m giữa th&aacute;ng      C&acirc;y đa l&agrave; nơi trăng mọc      Nơi mắt con g&aacute;i c&oacute; m&agrave;u      Nơi giọng con trai như g&agrave; mắc t&oacute;c      Nơi trẻ con đi qua im như th&oacute;c      Khi cố Bợ trở m&igrave;nh l&agrave;m rụng mấy b&uacute;p đa      Những x&oacute;m gần những th&ocirc;n xa      Những miền qu&ecirc; của c&acirc;y đa c&acirc;y gạo      Của luỹ tre giếng nước s&acirc;n đ&igrave;nh      Của chum tương chĩnh c&agrave; vại nh&uacute;t      Rồi trở về trong xa xăm      Rồi ủ ấm những đ&ecirc;m d&agrave;i thiếu lửa      Rồi hiện h&igrave;nh trong nắng trong mưa      &nbsp;      &nbsp;       10. Tảo mộ       &nbsp;      &nbsp;      Người đ&atilde; khuất vẫn cưu mang người đang sống      Ng&ocirc;i mộ l&agrave; chứng nh&acirc;n      Những chứng nh&acirc;n mọc v&agrave; rụng kh&ocirc;ng bất ngờ với đất      Đất hiến trao      Đất lại nhận về      Lặng im mới d&agrave;i l&acirc;u      Lặng im l&agrave; m&agrave;n đ&ecirc;m ngậm một nửa địa cầu      Ng&ocirc;i mộ l&agrave; ng&ocirc;i nh&agrave; của những linh hồn sống trong đ&ecirc;m      Ng&ocirc;i mộ c&ograve;n l&agrave; chiếc cầu gi&uacute;p người sống đi t&igrave;m nguồn s&aacute;ng      Đi t&igrave;m v&agrave; ti&ecirc;u hết vốn liếng &aacute;nh s&aacute;ng của m&igrave;nh      Trước khi trời dục ho&agrave;ng h&ocirc;n đến rước      Trước khi đất vội v&agrave;ng trải thảm cỏ xanh      &nbsp;      Những nấm mộ v&ocirc; danh      Những ng&ocirc;i &nbsp;  mộ như khu&ocirc;n vi&ecirc;n th&agrave;nh phố      Những phần mộ như x&aacute;c thuyền lật &uacute;p      Gi&oacute; b&atilde;o c&agrave;o x&ocirc; đổ sụp      Rải r&aacute;c bờ s&ocirc;ng      Tản m&aacute;c r&igrave;a l&agrave;ng      Mắc lưng chừng n&uacute;i      L&uacute;t trong cỏ dại c&aacute;t v&ugrave;i      &nbsp;      Ng&agrave;y tảo mộ cả l&agrave;ng dậy sớm      Ngạt ng&agrave;o x&ocirc;i nếp thơm      M&ugrave;i cỏ dại cay nồng      M&ugrave;i hương bay r&iacute;u giọng      Những chi tộc gần xa về hội ngộ      Mơ hồ phấn mưa bay      Vu&ocirc;ng đất n&agrave;y xin b&aacute;i tiến tổ ti&ecirc;n      Vu&ocirc;ng đất n&agrave;y xin hiến trao người lạ      Phiến đất mịn nhấc ra từ ruộng mật      L&agrave;nh nguy&ecirc;n h&igrave;nh b&aacute;nh chưng xanh      Những ng&ocirc;i mộ v&ocirc; danh      Xin nhận cho n&eacute;n hương n&agrave;y n&oacute;ng hổi      Thanh minh rồi      Bờ ruộng đ&atilde; liếc nhau      &nbsp;      &aacute;o đỏ &aacute;o xanh c&agrave;o c&agrave;o ch&acirc;u chấu      Đuổi trẻ con t&aacute;n loạn khắp đồng      Nở rộ triền s&ocirc;ng      Hoa viếng mộ      Xanh theo ngọn cỏ      L&uacute;a căng đ&ograve;ng      Tiếng chi&ecirc;ng b&aacute;o đ&aacute;p chừng kh&ocirc;ng dứt      Chật cứng ng&agrave;y d&agrave;i      Khu&ocirc;n mặt hiền kh&ocirc;      Đ&ecirc;m lảng vảng      Nh&agrave; cao tường k&iacute;n cổng      Ngo&agrave;i đồng xa      Hương kh&oacute;i mỏi đường trời      &nbsp;      &nbsp;      C&oacute; những lối m&ograve;n m&ograve;n theo th&aacute;ng năm      Sương bạc trắng &aacute;nh trăng m&ugrave;a lạnh      &nbsp;      Đom đ&oacute;m t&oacute;m nhom      Lập lo&egrave; cỏ h&aacute;t      Gầy rộc đ&ecirc;m h&egrave;      Cơn gi&oacute; kh&aacute;t      Cơn gi&oacute; hoang loạng choạng cổng l&agrave;ng      Thấp tho&aacute;ng b&oacute;ng &acirc;m hồn phi&ecirc;u l&atilde;ng      Mờ xanh      Mờ xanh      Sửa soạn lại d&aacute;ng h&igrave;nh      Trong điệp kh&uacute;c của đ&ecirc;m qua ng&agrave;y tới        &nbsp;      
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2007-07-06:20673</id>
 <title>TRƯỜNG CA TRẦM TÍCH (5 -7)</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com/post/2697/20673" /> 
  
 <updated>2007-07-06T22:34:32+07:00</updated> 
 <summary type="text">    5. Những vi&amp;ecirc;n đ&amp;aacute; lẻ         &amp;nbsp;       Những năm th&amp;aacute;ng đ&amp;atilde; mịt mờ xa ng&amp;aacute;i      Chạnh nhớ về l&amp;agrave; người ph&amp;aacute;t cơn ho ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>hoangtrancuong</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://hoangtrancuong.vnweblogs.com"> 
     5. Những vi&ecirc;n đ&aacute; lẻ         &nbsp;       Những năm th&aacute;ng đ&atilde; mịt mờ xa ng&aacute;i      Chạnh nhớ về l&agrave; người ph&aacute;t cơn ho      Ng&agrave;y di d&acirc;n gi&oacute; tr&agrave;n v&agrave;o x&oacute;m nhỏ      Th&ocirc;n dưới l&agrave;ng tr&ecirc;n nh&agrave; cửa tuột trần       Xua nhau l&ecirc;n n&uacute;i      Bỏ lại sau lưng vườn c&acirc;y lưu ni&ecirc;n      C&aacute;nh đồng l&uacute;a đang th&igrave; con g&aacute;i      Mẹ lận v&agrave;o lưng kh&ocirc;ng phải mấy con cua m&agrave; đ&ugrave;m hạt giống      Những g&oacute;i lạc g&oacute;i vừng bọc l&aacute; chuối kh&ocirc;      Bỏ lại sau lưng mồ mả cha &ocirc;ng      V&agrave; ng&ocirc;i trường c&oacute; c&acirc;y đa ngh&igrave;n tuổi      C&aacute;i chum đựng lạc giống      C&aacute;i lưỡi c&agrave;y ch&igrave;a v&ocirc;i g&atilde;y mũi      Con dao &nbsp;  rựa trơ c&ugrave;n c&aacute;n ch&aacute;y đen thui      &nbsp;      &nbsp;      Bỏ lại      C&aacute;i kiềng sắt thọt ch&acirc;n đổ nghi&ecirc;ng nền bếp      Bỏ lại c&acirc;y chanh hoa chụm trắng h&igrave;nh m&acirc;m x&ocirc;i nếp      Bỏ lại sau lưng      Những kỷ niệm đ&atilde; th&agrave;nh l&agrave;ng      Mẹ dẫn bầy con đi      &aacute;nh mắt phẳng l&igrave; m&agrave;u đất nện      &nbsp;      S&ocirc;ng Lam đ&atilde; l&ugrave;i xa tiếng s&oacute;ng mơ hồ vọng đến      Mỗi năm đ&ocirc;i lần về viếng mộ tổ ti&ecirc;n      Đốt n&eacute;n hương thơm khấn cầu l&agrave;ng cũ      Những chiều qu&ecirc; r&aacute;ng nhuộm m&agrave;u nước lũ      Mưa x&oacute;i trắng đỉnh đầu      Nước chảy đứt đu&ocirc;i rắn      Tấm liếp cửa kết bằng cọng chuối kh&ocirc; con r&uacute;t dần mồi lửa      Gi&oacute; thốc v&agrave;o d&aacute;ng mẹ bạt theo mưa      &nbsp;      Treo lưng đồi một tổ chim ch&igrave;a v&ocirc;i      T&uacute;p nh&agrave; mẹ vừa dựng tạm      Mẹ hay ngồi ph&iacute;a đầu hồi nơi tấm tranh đ&atilde; mủn      &nbsp;      Nơi ấy trời thủng lam nham nắng chiều v&agrave;ng ối      Ng&oacute;n tay gầy lẫn với que đan      C&aacute;i s&agrave;ng phải thưa      Cho con c&ograve;n biết đường lọc sạn      C&aacute;i r&aacute; phải d&agrave;y      Để giữ lại d&ugrave; chỉ v&agrave;i mụn c&aacute;m      Mẹ v&eacute;n vun cưng nựng nụ cười      Tr&ecirc;n gương mặt thời gian c&ograve;n r&aacute;c rưởi      Củ khoai ri gầy như &nbsp;  sợi lạt      Mẹ tha về nh&agrave;      Ch&ugrave;m rễ trắng mọc v&agrave;o đ&ecirc;m      C&aacute;i rễ khoai lang th&agrave;nh kh&uacute;c ruột mềm      Chưa hề đứt      N&ecirc;n bầy con kh&ocirc;ng ngửa tay ăn m&agrave;y ngo&agrave;i chợ      &nbsp;      Nắng ho g&agrave; n&ecirc;n chiều t&agrave; đến tội      Gi&oacute; qu&ecirc;n lượm giọt mồ h&ocirc;i để da t&oacute;c mẹ mồi      Nh&agrave; x&oacute;m n&uacute;i đ&ecirc;m đ&ecirc;m giật m&igrave;nh đất lở      Mẹ lặng lẽ x&aacute;ch đ&egrave;n sang nh&agrave; h&agrave;ng x&oacute;m      Ngọn đ&egrave;n hạt đỗ      Như mầm xanh vừa trổ      Ph&eacute;p m&agrave;u g&igrave; gi&ocirc;ng gi&oacute; phải ki&ecirc;ng khem      Nh&agrave; mới dựng l&ecirc;n      Qu&aacute;nh đặc b&aacute;t ch&egrave; xanh      Ch&ograve;m x&oacute;m gọi nhau      Thơm lừng nước ch&aacute;t      Đọi c&agrave; ph&aacute;o chất cao c&oacute; ngọn      Rồi khoai lang ngọt b&ugrave;i      Đ&ecirc;m qu&ecirc; kiểng l&agrave;nh hiền      Chuyện tr&ograve; như ng&ocirc; nổ      Những kh&aacute;t vọng ni&ecirc;m phong v&agrave;o trầm t&iacute;ch      Cất giữ sơ s&agrave;i trong b&oacute;ng trăng non      &nbsp;      Cả đời mẹ như to&agrave;n nu&ocirc;i con mọn      Tiếng ve rẽ cơn mưa đưa nắng v&agrave;o h&egrave;      Tr&ecirc;n nương l&uacute;a vừa đỏ d&eacute;      Mẹ rẽ đ&aacute; t&igrave;m từng hỏm đất      Hạt gieo v&agrave;o hy vọng v&agrave;ng hoe      Thời gian x&uacute;m đặc luỹ tre      M&iacute;a trổ cờ trắng b&atilde;i      Hoa t&iacute;m bạt ng&agrave;n nhung nh&uacute;c v&ograve;i đỉa đ&oacute;i      H&uacute;t mật v&agrave;ng      R&uacute;t ruột đất đai      Mẹ thảng thốt gom từng hom m&iacute;a      Giấu v&agrave;o tro bếp tiếng ong bay      &nbsp;      Trời nơi n&agrave;y      Răm rắp một m&agrave;u xanh      Im lặng nắng      V&agrave; im lặng gi&oacute;      Nỗi &acirc;u lo mọc nhanh như cỏ      Mưa nắng ngặt ngh&egrave;o      S&ocirc;ng suối vẫn trong veo      S&ocirc;ng suối vạch lối ri&ecirc;ng tụ m&igrave;nh qua đ&aacute;m ch&aacute;y      Ngậm đắng nuốt cay      Kh&ocirc;ng vay mượn tiếng cười      Mẹ dặn con những giọng cười đi mượn      Sớm muộn g&igrave; cũng phải trả người ta      Muối đ&atilde; mặn đừng pha th&ecirc;m nước mắt      Mồ h&ocirc;i sẽ lọc m&igrave;nh tinh khiết      V&agrave; nụ cười trở lại s&aacute;ng bờ m&ocirc;i      &nbsp;      Mẹ giấu v&agrave;o trong mỗi giọt mồ h&ocirc;i      Những mạch nguồn ch&igrave;m nổi      Buổi sớm dong tr&acirc;u đi l&agrave;m      Tối đến ra vườn thăm chuối      Mẹ ch&oacute;ng gi&agrave; v&igrave; con trẻ ngại trồng na      Đ&oacute;i kh&aacute;t chen nhau gầy rạc lời ru      Nuốt lống ng&agrave;y vui c&oacute; giấc mơ năm ngo&aacute;i      Mẹ l&agrave; mặt trời sớm mai vẫn mọc      Từ trong bếp nh&agrave; m&igrave;nh rồi mới rạng khắp s&acirc;n      Mẹ l&agrave; trầm t&iacute;ch của những gian tru&acirc;n      Đưa con đến bến bờ huyền thoại      Bến bờ của những đứa con trai      Kh&ocirc;ng chệch hướng giữa mu&ocirc;n tr&ugrave;ng cửa &nbsp;  ải      Dẫu mưa qu&acirc;y kh&uacute; cả nắng v&agrave;ng      Bến bờ của những th&acirc;n con g&aacute;i      Biết dựng l&acirc;u đ&agrave;i tr&ecirc;n mảnh đất hoang      Mẹ l&agrave; trầm t&iacute;ch của l&agrave;ng qu&ecirc; hoa tr&aacute;i      Cất giữ mọi giấc mơ rồi c&oacute; mặt tr&ecirc;n đời      Mẹ l&agrave; trầm t&iacute;ch của bạt ng&agrave;n thương mến      Xanh m&aacute;t m&agrave;u trời đượm ấm hương qu&ecirc;      Đưa ngọn gi&oacute; trở về x&oacute;m nhỏ      Đưa cơn mưa xuống mạch giếng l&agrave;ng      Đưa m&acirc;y trắng về trời kh&ecirc;u lại nắng      Đưa nỗi buồn ra khỏi th&ocirc;n trang      &nbsp;      Mọi con đường tr&ecirc;n tr&aacute;i đất rồi cũng v&otilde; v&agrave;ng      Con c&oacute; thể đi c&ugrave;ng kiệt      Khi chạm phải ba - ri - e của sự kiệt c&ugrave;ng      Con sững sờ chạm phải b&oacute;ng qu&ecirc; hương      C&aacute;i ch&ograve;m nhỏ nơi con được sinh ra b&acirc;y giờ đ&atilde; nho&agrave; v&agrave;o tre nứa      V&agrave; &aacute;nh lửa bữa con ch&agrave;o đời h&agrave;ng x&oacute;m soi t&igrave;m hốc đất ch&ocirc;n rau      B&acirc;y giờ đ&atilde; lịm v&agrave;o khung trời kh&aacute;c      Kỷ niệm một thời c&oacute; ngẩn ngơ xanh giữa th&aacute;ng ng&agrave;y đốm bạc      Thời khắc mỡ m&agrave;ng      Đ&aacute; to&aacute;t mồ h&ocirc;i      &nbsp;        &nbsp;         6. Quặng lửa         &nbsp;        &nbsp;      Giặc gi&atilde; đến      Giằng khỏi tay con c&acirc;y b&uacute;t      Vở học tr&ograve; gi&oacute; phơi trắng h&agrave;ng hi&ecirc;n      Tuổi thơ con trống như mặt b&agrave;n      Những ng&agrave;y mải chơi qu&ecirc;n đến lớp      (Trong ngần ơi      Th&ocirc;i th&igrave; đ&agrave;nh thất hẹn      Đất bỏng dưới ch&acirc;n rồi      Anh n&agrave;o d&aacute;m ph&acirc;n v&acirc;n)      Những th&aacute;ng năm ngốt xanh m&agrave;u &aacute;o trận      Bụi đỏ v&ugrave;i chột cả b&oacute;ng tre      Rời b&atilde;i c&aacute;t s&ocirc;ng qu&ecirc; nơi con từng phơi m&igrave;nh suốt thời thơ b&eacute;      Rời m&aacute;i trường nửa nổi nửa ch&igrave;m l&uacute;n s&acirc;u trong rừng nứa      Con nhập v&agrave;o với lửa      Giật m&igrave;nh s&uacute;ng đ&atilde; tr&agrave;n tay      B&agrave;ng ho&agrave;ng biểt tuổi thơ kh&ocirc;ng về nữa      Lặng lẽ đi qua những th&agrave;nh phố ch&aacute;y      T&agrave;n tro bay đỏ quạch trước đ&igrave;nh l&agrave;ng      Giật m&igrave;nh ngẫm may m&agrave; con c&oacute; mặt      Để khỏi c&uacute;i đầu khi nghe chuyện ng&agrave;y xưa      &nbsp;      Bữa con xa nh&agrave; trời xối xả mưa      Quanh m&acirc;m cơm chia tay cả nh&agrave; ngồi xổm      Nước ngo&agrave;i s&acirc;n tr&agrave;n v&agrave;o l&ecirc;nh l&aacute;ng      Mấy khu&ocirc;n mặt &acirc;m thầm qu&acirc;y quanh chiếc nồi rang      Lặng lẽ đ&egrave; l&ecirc;n nhau      Những vết đũa dọc ngang      Quệt v&agrave;o l&ograve;ng nồi rang mẹ chưng kh&ocirc; nước mắm      Nước mắm kho vừa kh&eacute;t vừa đắng      Đứa em &uacute;t con cứ khen ngon vội vội v&agrave;ng v&agrave;ng đưa l&ecirc;n miệng m&uacute;t      Mắt tr&ograve;n đen len l&eacute;n nh&igrave;n xuống đất      Canh chừng nước mưa ập v&agrave;o l&ocirc;i mất c&aacute;i nồi rang      &nbsp;      Thiếu b&aacute;t canh rau dền      N&ecirc;n tiếng cười của đ&agrave;n con kh&ocirc;ng bị l&uacute;t      Mong cho mẹ vui gắng đợi lửa t&agrave;n      Mẹ lụi cụi chạy v&agrave;o trong bếp      Con c&uacute;i đầu nuốt vội tiếng kh&oacute;c khan      C&aacute;i nấc nghẹn      Chỉ ri&ecirc;ng m&igrave;nh mẹ thấy      Con đi theo bạn theo bầy      Họng s&uacute;ng hứng đầy kh&oacute;i bụi      Những đứa con trai vai gồng s&ocirc;ng n&uacute;i      Nh&igrave;n quầng trăng lại nhớ mảnh qu&ecirc; gầy      Đất dọc chiến h&agrave;o đỏ tươi đ&acirc;u phải ruộng mới c&agrave;y      Sao đồng đội con cứ chăng d&acirc;y cắm đầu đạn l&agrave;m h&agrave;ng l&uacute;a cấy      Những h&agrave;ng l&uacute;a - đạn - đồng kh&ocirc;ng run theo gi&oacute;      Chỉ c&oacute; kh&oacute;i bom bay l&agrave; l&agrave; như ai đang v&atilde;i tro      Khi l&uacute;a lốp sợ nhỡ th&igrave; con g&aacute;i      Đất ruộng l&agrave;ng ta cũng đ&atilde; mỡ m&agrave;u      Gi&oacute; ở chiến trường chẳng ngừng l&acirc;u      Hắt ngược v&agrave;o mắt con cay xe nhung nhớ      Đạn bắn đi rồi      Vỏ đạn rỉ xanh      Rải r&aacute;c những mảnh đời lẫn v&agrave;o sắc cỏ      &nbsp;      Con run run vuốt xu&ocirc;i đ&ocirc;i mắt      Đồng đội con chưa kịp nhắm      Bỗng chạm phải      Một vệt s&aacute;ng long lanh n&oacute;ng hổi      Nước mắt của ch&iacute;nh m&igrave;nh bỏng r&aacute;t tr&ecirc;n m&ocirc;i      C&aacute;i khoảng trống giữa hai trận đ&aacute;nh      Thường được lấp đầy như thế mẹ ơi      Bao nhi&ecirc;u khoảng trống qua rồi      Bao nhi&ecirc;u đồng đội con nằm lại      M&agrave;u l&uacute;a v&agrave;ng rưng rưng      Nơi n&agrave;o suối s&ocirc;ng chưa t&igrave;m đến      Đồng đội con ở lại      Tuổi đời mới ướm thời trai      Những phần mộ quặn rừng gi&agrave; hoang dại      Như s&oacute;ng chợt ngừng      Những cơn s&oacute;ng g&atilde;y      Kh&ocirc;ng kịp về biển      Cuồn cuộn rừng xanh r&uacute; đỏ th&acirc;m nghi&ecirc;m      Những lượn s&oacute;ng ngầm thấm v&agrave;o l&ograve;ng đất      Ng&agrave;y một ng&agrave;y hai      Về lại qu&ecirc; l&agrave;ng      Mướt mịn ph&ugrave; sa đắp bồi bến b&atilde;i      Mượt m&agrave; đưa c&acirc;u h&aacute;t sang ngang      &nbsp;      Đ&ecirc;m Trường Sơn nhập nho&agrave; ph&aacute;o s&aacute;ng      Con m&aacute;y mắt li&ecirc;n hồi      Chắc mẹ thầm nhắc gọi      Xin mẹ đừng lang thang ra ngo&agrave;i ng&otilde;      Đừng tựa lưng th&ecirc;m v&agrave;o nơi mẹ đứng chờ con      C&aacute;i th&acirc;n cau b&acirc;y giờ nhẵn b&oacute;ng      Lo&aacute;ng trơn      Những tiếng thở d&agrave;i      C&oacute; phải c&acirc;y cau vừa trổ gai      N&iacute;u mẹ lại khỏi ng&atilde; xo&agrave;i xuống đất      Chiến tranh đi qua b&agrave;n tay lật      Hất v&agrave;o mắt mẹ      B&oacute;ng t&agrave;n nhang      Con ruổi rong dọc những đại ng&agrave;n      V&aacute;ch đ&aacute; rừng L&agrave;o hao hao d&aacute;ng mẹ      Đ&aacute; mồ c&ocirc;i      Đ&aacute; cũng mồ c&ocirc;i như lũ trẻ      N&ecirc;n gi&oacute; m&ecirc;nh mang thổi lộng th&aacute;ng ng&agrave;y      &nbsp;      Đất nước m&igrave;nh đắng cay      Con xa nh&agrave; mẹ gi&agrave; th&ecirc;m nhiều lắm      C&aacute;i sạp nứa g&atilde;y nan      Mẹ lui hui ngồi dặm      Sờ l&ecirc;n dấu ch&acirc;n con nhảy nh&oacute;t ng&agrave;y n&agrave;o      Mẹ cứ vuốt ng&oacute;n tay kh&ocirc; gầy l&ecirc;n vết ch&acirc;n con ng&agrave;y ấy      L&ecirc;n c&aacute;i d&aacute;t giường để dằm x&oacute;c v&agrave;o tay      Những th&aacute;ng năm tươi nguy&ecirc;n m&agrave;u m&aacute;u chảy      Thổi suốt đời con ngọn gi&oacute; trong l&agrave;nh      Như vỉa quặng ẩn m&igrave;nh dưới đất      Ch&uacute;t vốn liếng dụm d&agrave;nh      Trầm t&iacute;ch của tr&aacute;i tim      Cho con biết cười biết kh&oacute;c      Biết y&ecirc;u người m&igrave;nh y&ecirc;u như ch&iacute;nh y&ecirc;u m&igrave;nh      Biết bạn b&egrave; kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều lắm đ&acirc;u dẫu mặt đất ng&agrave;y c&agrave;ng đ&ocirc;ng chật      Những g&igrave; đ&atilde; c&oacute;      Cố đừng để mất      &nbsp;      Biết sự thật kh&ocirc;ng hồn nhi&ecirc;n như cỏ      Cỏ b&acirc;y giờ dần đ&atilde; hiếm hoi      Gh&eacute;t th&igrave; cho chơi      Thương th&igrave; cho roi      Lời thương mến lại nằm trong đ&aacute; tảng      Đ&aacute; tảng c&ocirc; đơn      Giọt lệ vụng về        &nbsp;          &nbsp;         7. Mưa ốc đảo         &nbsp;        &nbsp;      Cờ đỏ ngợp bờ đ&ecirc;      Ph&aacute;o hoa rạn trời ng&agrave;y chiến thắng      Xốn xang      Người l&iacute;nh trở về      Ngật ngưỡng con b&uacute;p b&ecirc; ngồi tr&ecirc;n khung xe đạp      Như đ&agrave;n lạc đ&agrave; trườn qua sa mạc      Những mặt nh&igrave;n &nbsp;  hốc h&aacute;c      Lũ lượt b&iacute;u vai nhau      H&agrave;ng một      T&ocirc;i c&ugrave;ng đồng đội chia ph&ocirc;i      Nơm nớp nỗi lo      Mẹ c&oacute; c&ograve;n đợi con đầu ng&otilde;      &nbsp;      C&oacute; người l&iacute;nh m&atilde;n thời trai trẻ      Người y&ecirc;u      Giờ đ&atilde; lấy chồng      Con b&uacute;p b&ecirc; mở mắt tr&ograve;n xoe      Suốt ng&agrave;y kh&oacute;c tr&ecirc;n tay con của người y&ecirc;u cũ      Khung xe đạp r&uacute;c v&agrave;o gầm tủ      Bạn t&ocirc;i ngồi đẽo c&agrave;y      Ngửa mặt canh mưa      T&ocirc;i ngỡ chẳng c&oacute; chi để m&agrave; chia lửa      Đ&aacute;nh giặc tan      L&iacute;nh tản      Lo&atilde;ng chiều      &nbsp;      ở mặt trận về      Kh&ocirc;ng thể ngờ em c&ograve;n đứng đợi      T&oacute;c em xanh như trời      T&ocirc;i ngơ ng&aacute;c đi qua      Em l&agrave; cội nguồn của những đam m&ecirc;      T&ocirc;i đăm đắm suốt đời      Đ&acirc;u chỉ thời t&oacute;c xanh mắt s&aacute;ng      Cả l&uacute;c chiều về nắng cạn      Vẫn ngỡ ng&agrave;ng khi ta c&oacute; nhau      &nbsp;      Ước một ng&agrave;y      Đưa em về l&agrave;ng ta được m&ugrave;a cau      Cau s&aacute;u bổ ba      Mẹ &nbsp;  ngồi t&ecirc;m trầu th&acirc;u đ&ecirc;m suốt s&aacute;ng      Mắt tho&aacute;ng b&igrave;nh y&ecirc;n      M&aacute;i t&oacute;c bạc trắng sang phương trời kh&aacute;c      Em l&agrave; cơn mưa t&ocirc;i ng&oacute;ng chờ m&ugrave;a kh&ocirc; kh&aacute;t      Nhức nhối      ước vọng chưa th&agrave;nh      Như trời xanh cuối ng&agrave;y lại tr&ocirc;i v&agrave;o đ&ecirc;m thẳm      &nbsp;      Em l&agrave; trầm t&iacute;ch dưới lớp lớp th&aacute;ng năm      Lặng lẽ      Lắng v&agrave;o đời con ch&uacute;ng m&igrave;nh d&aacute;ng h&igrave;nh của mẹ    
</content> 
</entry> 
 
</feed>
